Thời Điểm Tốt Nhất Để Đo Lòng Người
CHƯƠNG 5

Cập nhật lúc: 2026-09-03 06:51:08 | Lượt xem: 2

Nhờ săn bắn, cuộc sống của gia đình ta dần khá lên.

Bà nội nói, con người ta phải “no ấm mới biết lễ nghĩa”.

Khi đã đủ đầy rồi, cần phải nghĩ cách giúp đỡ những người xung quanh.

Vì thế, da thú và con mồi dư thừa, thỉnh thoảng sẽ được ta hoặc các trưởng bối trong nhà mang đi tặng cho những hộ già yếu trong làng.

Cho đến khi Lục thẩm, vốn nhà cửa khá giả, dắt theo con gái mình là Quế Nhi quỳ trước cửa nhà ta, chúng ta mới phát hiện ra một sự thật đáng kinh ngạc.

Hóa ra, không chỉ nhà ta, mà gần như tất cả đàn ông trong làng đều đã sớm lên xe bỏ trốn về phương Nam.

Trưởng thôn đã thuê xe ngựa, nhưng lại thu tiền theo đầu người.

Những người đàn ông trong nhà chỉ ưu tiên mang theo chính mình và con trai, cháu trai.

Người nào mang được anh em trai theo, thì đã được coi là có tình nghĩa.

Kết quả là, hầu hết lão ấu phụ nữ đều bị bỏ lại trong mùa đói này, chờ c//hế//t.

“Cô Thúy Vân ơi, con thật sự không còn cách nào khác, Quế Nhi vừa rồi bị bệnh, thuốc trong nhà đều đã dùng hết, con lại không có khả năng kiếm lương thực. Xin người cho con chút đồ ăn, chỉ cần chút thôi, con nguyện làm…”

Bà nội không để Lục thẩm nói hết lời, liền kéo bà vào nhà.

Tam thẩm vội vàng dọn cơm canh, mẹ ta cũng tiến lên bắt mạch, xem bệnh cho Quế Nhi.

Trong bữa cơm tối, bà nội ngồi đó, vỗ đùi thở dài không ngừng.

Người trong làng phần lớn là nông dân, vài nhà có thể lên núi cũng chỉ để nhặt củi, bình thường còn chẳng đánh được con cá nào.

Dù sao, săn b.ắ.n cũng là một nghề kiếm sống, mà nghề này thì thường không dễ truyền dạy cho người ngoài.

Nhưng nhìn những người trong làng đói rét, bà nội càng ngày càng lo lắng.

Thịt thú rừng nhà ta đủ để nuôi gia đình, nhưng để nuôi cả làng thì…

“Ngọc Nương, con nói xem, những người trong làng có thể giống như Oản tỷ tỷ, học săn b.ắ.n từ ta không?”

Mẹ ta bị hỏi, cũng đặt đũa xuống, ngồi thẳng dậy thở dài.

“Mẹ à, cứu cả làng không phải chuyện dễ.”

“Nhưng để mặc cả làng c//hế//t đói, cũng không phải chuyện dễ dàng gì.”

Nghe câu đó, mẹ ta khẽ cười, rồi làm bộ bất lực lắc đầu.

“Con đã đoán mẹ sẽ làm vậy từ sớm, nên đã lên kế hoạch sơ bộ rồi.

“Các phụ nữ trong làng thường làm ruộng, sức khỏe tốt, có thể theo mẹ và Oản tỷ tỷ học săn bắn, kỹ thuật xẻ thịt.

“Những ai biết chữ thì theo con đi tìm hái thảo dược, còn những người khác thì cùng Liễu Muội may vá, nấu ăn.”

Khi mẹ ta nói, ánh mắt bà được ngọn đèn dầu heo chiếu sáng lấp lánh, làm ta liên tưởng đến bầu trời đầy sao.

“Mẹ à, cứ yên tâm, chỉ cần chúng ta đồng lòng, chuyện gì cũng sẽ vượt qua được.”

“Ừ, chỉ cần chúng ta đồng lòng, chuyện gì cũng sẽ vượt qua được.”

———

7

Những người già yếu, phụ nữ và trẻ em trong làng, sau khi được mẹ và bà nội ta dạy dỗ, từ chỗ bỡ ngỡ ban đầu đã dần trở nên thuần thục, cả ngôi làng dường như cũng dần khởi sắc.

Tuy không ai nói ra, nhưng trong lòng mọi người, bà nội đã trở thành người đứng đầu làng.

Cuối cùng cũng qua được mùa đông, trời đất dường như đột nhiên mở lòng thương xót, tuyết tích tụ suốt một năm đã tan thành nước, con sông khô cạn trong làng cũng dần khôi phục lại dáng vẻ xưa.

Nhờ có nước sông tưới mát, lại gặp những ngày nắng đẹp, dân làng ai nấy đều quay về nghề cũ, bắt đầu gieo trồng mùa màng trở lại.

Nhìn thấy các thương nhân dần dần qua lại buôn bán, bà nội nảy ra một ý tưởng, liền kéo mọi người trong nhà lại, bàn bạc một hồi, rồi quyết định mở một cửa hàng bán đồ rừng trong làng.

Mẹ ta hiểu về dược lý, tam thẩm khéo tay, làm ra những món dược thiện vừa ngon vừa bổ dưỡng, thêm vào đó là nguồn cung hàng hóa ổn định, chỉ trong vài tháng, cửa hàng của chúng ta đã trở thành nơi nổi tiếng khắp mười dặm tám làng.

Chỉ là, khi chúng ta dần dần quên đi quá khứ, chuẩn bị chào đón cuộc sống mới, thì một tin không mấy tốt lành lại truyền đến.

Những người bỏ xứ chạy nạn đã quay trở lại.

Tất nhiên, trong số đó có cả cha ta.

Đêm hôm ấy, sau khi nhận được tin, bà nội ngồi trong sân rất lâu, tay chống cằm.

Bà nhẹ nhàng vỗ đầu ta và Đào Nhụy, thở dài bằng giọng gần như không thể nghe thấy.

“Mẹ à, đi nghỉ ngơi thôi.”

Tam thẩm nhẹ nhàng vỗ tay bà nội, khẽ khàng an ủi.

Bà nội ngẩng đầu, nhìn quanh mọi người đứng bên cạnh, rồi như đã hạ quyết tâm, bà cất tiếng hỏi.

“Các con có còn muốn phu quân của mình nữa không?”

Mẹ ta, tam thẩm và đại bá mẫu nhìn nhau, dường như đã hiểu ý ngầm của nhau.

“Người bỏ ta đi, chuyện cũ không nên giữ lại.”

Giọng nói non nớt của Đào Nhụy vang lên bên tai chúng ta.

Bà nội có chút ngạc nhiên nhìn nàng, sau đó khẽ mỉm cười.

Bà véo nhẹ vào má Đào Nhụy, nhướng mày, trong mắt đầy niềm vui và sự hài lòng.

“Con nhóc này, giỏi lắm, biết dùng lời hay đấy.”

Ngày cha ta và những người kia đến tìm, trời sáng ấm áp suốt cả mùa xuân bỗng như xấu hổ mà trốn sau những đám mây, chẳng dám ló mặt.

Theo ta thấy, với những gì họ đã làm, ngay cả cây cỏ ven đường trong làng chắc cũng khinh bỉ họ.

“Ngọc Nương, mở cửa đi, là ta đây.”

Mẹ ta đảo mắt, rồi đè thêm đồ chặn cửa.

Có lẽ họ nghĩ mẹ ta là người mềm lòng, nên cử cha ta đi đầu tiên.

Đáng buồn thay, họ chỉ thấy được sự mềm yếu của mẹ, mà chẳng bao giờ thấy được sự quyết đoán và kiên cường của bà.

“Ngọc Nương, ít nhất để ta gặp Lâm Giang, ta dù sao cũng là cha của nó mà.”

Ông ta còn dám nhắc đến ta sao?

Ta bĩu môi, bước vài bước lên phía trước, hắng giọng rồi nói vọng ra ngoài.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8