Trọng Sinh Ta Nhanh Chóng Hòa Ly
4

Cập nhật lúc: 2026-09-03 09:02:05 | Lượt xem: 4

Cha quả nhiên trừng mắt: “Nhìn cái tính ghen tuông của con kìa, con là chính thê, phải có lòng bao dung. Nàng ta dù có thế nào cũng không thể vượt qua con. Nhưng con thì hay rồi, tự mình xin ra khỏi nhà, vô duyên vô cớ nhường vị trí phu nhân cho kẻ khác, ôi, sao ta lại sinh ra đứa con không hiểu chuyện như vậy?”

Mẫu thân nét mặt đầy lo lắng, than thở: “Chúng ta phải khó khăn lắm mới gả con vào một gia đình tốt như Phí phủ! Đệ đệ con vẫn còn đang học hành, sau này còn mong Phí Thiệu giúp đỡ một hai, vậy mà con lại đòi hòa ly…”

Ta nhìn mẫu thân đầy thất vọng. Kiếp trước cũng như vậy, họ chỉ quan tâm đến lợi ích mà ta có thể mang lại cho gia đình, chẳng bao giờ quan tâm ta sống ra sao ở Phí phủ.

Ngày ta về nhà mẫu thân, phụ mẫu không hỏi ta phu quân đối đãi thế nào, chỉ cần Phí Thiệu giúp đệ đệ ta vào học ở T.ử Kinh Thư Viện, nơi mà chỉ có con cháu quan lại quyền quý mới được học.

Thấy ta im lặng, cha đập bàn quát: “Con, bây giờ lập tức quay về xin lỗi Phí Thiệu, nhún nhường một chút, thu xếp để Lâm Chi vào làm thiếp, Phí Thiệu sẽ cảm kích con.”

Ta hoàn toàn thất vọng rồi. Sau khi xuất giá, phụ mẫu đã không còn là chỗ dựa của ta nữa. Thật đáng thương cho ta kiếp trước, lúc cô độc giam mình trong viện vắng vẻ, vẫn còn mong mỏi họ đến đón ta về nhà.

“Thư hòa ly con và Phí Thiệu đều đã ký, hành lý con cũng đã dọn đi hết, bảo con quay lại, tuyệt đối không thể!”

Ta đứng dậy, gọi Lục Ý lại: “Con biết người bên ngoài sẽ có lời ra tiếng vào, phụ mẫu cũng không cần lo con quay về làm mất mặt. Con gái đã gả đi như bát nước hất ra ngoài, vài hôm nữa con sẽ rời đi.”

“Lục Ý, tiễn khách!”

Kiếp trước, vào năm thứ hai sau khi Lâm Chi vào phủ, ta nghe nói kinh thành đang thực hiện cải cách mới: cho phép nữ t.ử mở hộ lập phủ, khuyến khích nữ t.ử bước ra khỏi khuê phòng, không ít nữ nhân hôn nhân bất hòa nếu có thể kiện lên kinh thành, Kinh Triệu Doãn sẽ phán quyết các vụ hòa ly.

Ngay đêm ta đưa ra đề nghị hòa ly, ta đã nghĩ kỹ, ta sẽ đến kinh thành, nhân dịp ngọn gió cải cách này mà sống lại một lần nữa.

Ta là người Giang Nam, khéo tay thêu thùa, năm đó để thêu áo cho Phí Thiệu, ta còn đặc biệt tìm thợ thêu để học hỏi, cũng xem như có một nghề trong tay.

Chí khí không thể làm no bụng, nhân lúc phụ mẫu chưa nghĩ đến việc dùng sính lễ để uy h.i.ế.p ta, ta đã đổi một số vật dụng thêu thùa thành bạc.

May mắn khi trước để không bị Phí gia xem thường, phụ mẫu cũng đã chuẩn bị cho ta vài rương sính lễ, số bạc đổi ra đủ để ta cùng Lục Ý lên đường đến kinh thành mà vẫn còn dư dả, ước chừng có thể mở một tiệm nhỏ.

Ta gọi Lục Ý lại, nói với nàng: “Nếu ngươi nguyện ý theo ta đi, sau này ngươi sẽ là muội muội ta, chúng ta cùng đến kinh thành tìm việc làm, chắc chắn có thể tự nuôi sống bản thân.”

Lục Ý gật đầu như giã tỏi: “Nguyện ý, tiểu thư, nô tỳ nguyện ý.”

“Tốt.”

Kiếp này có thể cứu được Lục Ý, cô nha đầu ngốc này, cũng không uổng chuyến đi này.

7

Thành nhỏ heo hút, ta vốn rời Phí phủ từ cửa sau, chẳng ai hay biết.

Nhưng chỉ hai ngày sau, tin ta dọn khỏi Phí phủ đã lan khắp cả thành, nay nữ t.ử nếu cuộc sống hôn nhân không êm ấm đa phần đều chịu đựng, rất hiếm khi nghe đến chuyện hòa ly, việc này nhanh ch.óng trở thành tin nóng trong thành.

Trên đường Phí Thiệu đến chầu, mọi người đều bàn tán xôn xao, chỉ trỏ, có kẻ hiếu sự còn đến hỏi Phí Thiệu xem có phải hắn sắp uống rượu mừng cùng Lâm Chi hay không.

Ta biết đây là do Lâm Chi giở trò, nàng ta mong muốn chuyện ta và Phí Thiệu hòa ly được xác thực.

Nhưng nàng quá nóng lòng, không tính đến việc danh dự của Phí Thiệu không cho phép mất mặt như thế — vốn định lén rời khỏi cổng thành, ta và Lục Ý đã bị Phí Thiệu tức giận chặn lại.

Phí Thiệu mặt mày tối sầm: “Lục Uyển Ninh, ngươi đã gả vào Phí gia, sống là người Phí gia, c.h.ế.t là ma Phí gia, không có sự cho phép của ta, không được rời khỏi Phí gia!”

Ta lùi lại một bước, lớn tiếng đáp: “Phí Thiệu, ngươi đã ký vào thư hòa ly rồi! Đường đường là đại tướng quân, sao có thể nuốt lời?”

Nghe ta nhắc đến thư hòa ly, Phí Thiệu vuốt ve cán kiếm trong tay không nói gì, tên tiểu tư bên cạnh liền lên tiếng trước: “Phu nhân có lẽ đã nhớ nhầm, nào có thư hòa ly nào? Phu nhân và tướng quân giận dỗi nhau, tướng quân đã hạ mình đến đón phu nhân, xin phu nhân hãy cùng chúng ta quay về!”

Trong lòng ta thầm kêu “không xong rồi” xem ra Phí Thiệu định phủi sạch chuyện thư hòa ly. Ở Lộc thành, Phí gia quyền thế lừng lẫy, thành chủ lại là bà con xa của Phí Thiệu, nếu hắn không thừa nhận tờ thư hòa ly này, quan phủ e rằng cũng sẽ thiên vị hắn.

Ta hối hận vô cùng, tại sao không rời đi sớm hơn chút nữa, nay triều đình coi trọng luật pháp, chỉ cần ra khỏi phạm vi Lộc thành, Phí Thiệu cũng không thể một tay che trời.

“Phí Thiệu, ngươi muốn nữ nhân thế nào mà không được? Giữa ta và ngươi không còn tình cảm, chẳng thà đường ai nấy đi, cớ gì phải miễn cưỡng?”

Ta vừa dùng lời lẽ xoay chuyển tình thế, vừa nhanh ch.óng nghĩ cách trong lòng, tệ nhất là để Phí Thiệu đưa ta về trước rồi tìm cơ hội khác. Nhưng như vậy thì lần quyết tâm này sẽ trở nên vô nghĩa, cơ hội khiến Phí Thiệu ký vào thư hòa ly chẳng có nhiều, ta thầm cười khổ.

Phí Thiệu vung tay: “Nếu nàng để ý Lâm Chi, để nàng ta dọn đến viện khác ở là được, đừng làm loạn nữa, mau lại đây!”

Nghe vậy, tiểu tư định tiến lên kéo ta.

Lục Ý chắn trước mặt ta: “Ai dám! Tiểu thư đã hòa ly với tướng quân rồi!”

“Hòa ly”

Từ này trong hai ngày qua Phí Thiệu đã nghe không biết bao nhiêu lần, khiến hắn trở thành trò cười trong mắt đồng liêu, lúc này nghe Lục Ý nhắc lại, cơn giận liền hiện rõ trên khuôn mặt Phí Thiệu.

“Lại đây!”

“Cha ơi.”

Cùng với tiếng quát của Phí Thiệu là một giọng nói non nớt của trẻ con.

Phí Thiệu sững người, quay lại nhìn, không biết từ khi nào đứa trẻ đã chạy đến, nắm lấy vạt áo hắn, đôi mắt ngây thơ nhìn hắn.

Quản gia theo sau, gương mặt khổ sở: “Lão gia, thiếu gia khóc mãi không ngừng, nhất định đòi gặp ngài…”

Nhìn gương mặt nhỏ bé của Tây Ngộ, lòng ta chợt dâng lên nỗi xót xa, không đành lòng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8