Tưởng Gia Đi Tìm (Lại)
18
Sau này, khi chúng tôi dự đám cưới của Đổng T.ử Tân.
Vinh Khiên ghi thù, giả vờ vô tình tiết lộ với cô dâu rằng cậu ta có 108 bạn gái hồi trung học.
Cô dâu lại ngây thơ, nước mắt lưng tròng, dậm chân.
“Đổng T.ử Tân, anh có nhiều bạn gái cũ như vậy, em không cưới anh nữa.”
Đổng T.ử Tân dỗ dành mãi mới làm lành được với cô dâu.
Để trả thù, Đổng T.ử Tân tức giận tiết lộ với tôi một chuyện xấu hổ của Vinh Khiên hồi trung học.
70
Sau khi kết hôn, chúng tôi định cư ở Bắc Kinh.
Vinh Khiên thật sự không định kế thừa sản nghiệp của Vinh T.ử Khôn, Vinh T.ử Khôn nửa đời vất vả, cuối cùng không ai kế thừa.
Ông và người nhà họ Vinh gây chuyện như vậy, cuối cùng chỉ có thể thuê người quản lý chuyên nghiệp để giúp ông xử lý các công việc sau này của tập đoàn.
Dì nhỏ sau này chuyển đến Vân Nam, tuổi đã ngoài 50, mới bắt đầu hiểu ra mình nên có cuộc sống riêng.
Vinh Khiên giao công ty điện ảnh cho tôi, còn anh thì thảnh thơi, đi khắp Bắc Kinh sưu tầm cổ vật, tìm kiếm những câu chuyện cổ, thề sẽ viết một tác phẩm để đời, hoàn thành lời hứa năm xưa.
Tôi lật qua bản thảo anh ghi chép, buột miệng nói: “Ngày nghĩ sao đêm mơ vậy, anh nói một người thường xuyên mơ có phải phản ánh khát vọng sâu thẳm trong lòng không?”
Vinh Khiên thản nhiên đáp: “Có thể là vậy.”
Tôi lập tức khoanh tay, chất vấn: “Vậy anh coi em là bồn cầu à?”
Vinh Khiên ngơ ngác ngẩng đầu khỏi bàn làm việc, cau mày một lúc, mới c.h.ử.i: “Tên Đổng T.ử Tân c.h.ế.t tiệt!”
Tôi cười ha ha.
“Hồi trung học anh nói mớ, ôm bồn cầu gọi tên em, còn khóc nữa.”
Vinh Khiên đỏ mặt, “Cậu ta thề sẽ không nói ra!”
“Anh còn hôn bồn cầu.”
Vinh Khiên tiến tới cù tôi, “Không được nói nữa…”
Chúng tôi đùa giỡn, cuối cùng ngã xuống ghế sofa.
“Sao lúc đó anh lại nói mớ?”
Vinh Khiên ôm tôi, uất ức nói, “Ai bảo em từ chối anh vào đêm giao thừa, lần đầu anh thất tình mà.”
Tôi vẫn không nhịn được cười, “Vậy nên mỗi tối trong mơ lại ôn thành ngữ, ôn đến câu “tình bạn vĩnh cửu’ thì khóc, làm ồn cả ký túc xá không ngủ được à?!”
Vinh Khiên bịt miệng tôi, “Sau này không được nói thành ngữ, từ bốn chữ cũng không, chỉ được nói ba chữ thôi.”
“Làm gì có nhiều từ ba chữ vậy?”
“Có!” Vinh Khiên nghiêm nghị, nhưng giọng có phần yếu hơn, “Anh yêu em.”
“Em cũng yêu anh.”
Tôi ngồi dậy, hôn lên môi chồng tôi.
Khóe mắt Vinh Khiên đỏ lên.
“Vẫn là bốn chữ!”
Tôi: “???”
Chuyện này chắc không bỏ qua được rồi.
71
Tình cảm thực ra rất đơn giản, chỉ cần một câu là có thể hiểu.
Ví dụ, “Anh yêu em.”
(Hoàn)