Tưởng Gia Đi Tìm (Lại)
2

Cập nhật lúc: 2026-08-15 21:23:45 | Lượt xem: 8

Bà ngoại liếc nhìn tôi gầy yếu như con gà con, im lặng không nói gì.  

Đáng tiếc, dì nhỏ cuối cùng cũng không giữ được tôi.  

Tối hôm đó, bố tôi đến nhà bà ngoại, đòi đón tôi về.  

Bà ngoại c.h.ử.i mắng, “Nếu không phải chúng tôi đến, làm sao biết được Tưởng Gia bị ngược đãi như thế nào, Tưởng Quang Bắc, lương tâm của anh bị ch.ó ăn rồi à!”  

Bố tôi và dì Lam cãi nhau lớn. Vì khi kéo tay áo và ống quần của tôi ra, tất cả đều là vết bầm tím do bị bóp.   

Thực ra, những vết thương đó không phải hoàn toàn do dì Lam gây ra.  

Trước khi sinh em trai, dì Lam đ ối xử với tôi không tệ lắm.  

Bà ta chỉ thắc mắc làm sao để tôi có phản ứng như những đứa trẻ bình thường. 

Bà nội tiếp tục mắng tôi là đồ sao chổi, chỉ làm gia đình không yên ổn.  

Dì Lam không còn gần gũi tôi nữa, bà  ta sợ đứa con trong bụng bị ảnh hưởng bởi sự xui xẻo của tôi.   

Không lâu sau, dì Lam khó sinh ở bệnh viện, bà nội lo lắng chạy quanh.  

Khi bố nhận được điện thoại, ông về nhà bế tôi đi cùng đến bệnh viện. 

Ngoài phòng sinh, bà nội chắp tay cầu nguyện cho cháu trai được bình an ra đời.  

Tôi vừa đến, y tá đã ra vui mừng thông báo,  nói rằng dì Lam sinh được bé trai sáu cân rưỡi.  

Bà nội mừng rỡ rơi nước mắt. Bố tôi nhìn tôi và mỉm cười an ủi. Ông không biết tìm thầy bói ở đâu, nói rằng mệnh của tôi vượng cho ông. Gặp việc khó, có tôi, chắc chắn có thể chuyển nguy thành an.  

Chỉ có bố tôi tin vào điều này. Bà nội thì nói, “Anh đưa nó đến làm gì, đồ sao chổi, đừng cản trở con trai anh. Nếu không phải tôi cầu nguyện, con trai anh làm sao bình an ra đời.” 

5

Sau khi sinh con trai, dì Lam như một hoàng hậu ngồi vững trên ngai vàng, và vẫn liên tục sai khiến bà nội. 

Bà nội chỉ quan tâm đến cháu trai, không còn tốt với dì Lam. “Cứ tưởng mình là Từ Hy Thái hậu không bằng, trong tháng cữ chỉ ăn thế này, muốn ăn hay không?!”

Dì Lam đẩy bát canh gà ngấy mỡ ra, trong đó chẳng có miếng thịt gà lớn nào, tức giận đ//ập vỡ bình giữ nhiệt. 

Canh nóng b.ắ.n tung tóe, một phần nhỏ đổ vào người tôi đang chơi bên cạnh. 

Tôi h//ét lên, lăn lộn, đ//au đ//ớn vùng vẫy. 

Dì Lam muốn xuống giường xem tôi, nhưng vết thương đ//au r//át khiến bà ta nhăn nhó. 

Bà nội bế cháu trai nhanh ch.óng rời đi, để lại hai chúng tôi trong phòng, nói, “Vừa hay, ch.ó c.ắ.n ch.ó, đầy lông.”

6

Dì Lam tỉnh ngộ, nhận ra mình đã bị gả vào một gia đình tệ hại. 

Bà ta và bố tôi cãi nhau, đòi ly hôn. Bố tôi lạnh lùng nói, “Ly hôn cũng được, nhưng phải để lại con trai, tiền một đồng cũng không có.”

Bà nội nói một cách lạnh lùng, “Cứ tưởng mình sinh được con trai thì có thể hống hách trong nhà. Còn cãi nữa thì cút sớm đi!”

Bà ngoại không biết nghe được từ đâu chuyện này, đến đón tôi về nhà, cười hả hê. “Tưởng Gia làm tốt lắm, phải làm cho nhà bố con gà ch.ó không yên.”

Bà ngoại hận bố tôi hơn việc tôi bị bỏng, coi tôi như công cụ báo thù chứ không phải con gái của mẹ tôi.

7

Dì Lam nhận thức tình thế, cuối cùng nhẫn nhịn. 

Tiệc đầy tháng con trai bà ta được tổ chức ở nhà hàng tốt nhất trong thành phố. 

Sau khi bố tôi chuyển sang kinh doanh, việc làm ăn dần có tiến triển, ông muốn nhân cơ hội này đãi tiệc đối tác. 

Đáng tiếc, ngày đó lại không phải là ngày tốt. 

Ngày đầy tháng con trai là ngày kỷ niệm đám cưới của bố và dì Lam, cũng là ngày giỗ mẹ tôi.

Ngày đầy tháng, bà ngoại kéo tôi đến buổi tiệc. 

Khách khứa đông đủ, không thiếu người có địa vị. 

Nhưng bà ngoại không quan tâm. 

Bà lật bàn tiệc, ném bánh kem vào bố, mẹ kế và con trai họ. 

Kem trét đầy mũi và miệng em trai, khiến em khóc gần n//gạt th//ở. 

Trong lúc người lớn cãi vã, tôi bị đ//ẩy ng//ã, cánh tay bị mảnh sứ vỡ c//ứa v//ào, m//áu ch//ảy khắp nơi. 

Cả nhà đến bệnh viện, bác sĩ báo cảnh sát. Vì khi y tá băng bó vết thương cho tôi, phát hiện toàn thân tôi đầy những vết thương do bị b//ạo h//ành.

Bà ngoại ở đồn công an khóc lóc tố cáo rằng tôi bị bố và gia đình ông ta ngược đãi. 

Bố tôi mất mặt, cũng mất nhiều cơ hội làm ăn. 

Từ đó, ông không muốn nhận quyền nuôi tôi nữa. 

Thậm chí, có lẽ ông cũng tin lời bà nội nói rằng tôi là sao chổi, không phải là người mang lại may mắn cho ông.

8

Bố tôi bỏ tôi lại nhà bà ngoại. Bà ngoại nhìn tôi với ánh mắt đầy thất vọng, “Tưởng Gia, sao con không gi//ết ch//ết cả nhà Tưởng Quang Bắc?”

Hóa ra, bà cũng nghĩ tôi là sao chổi.

Tiếc là trời không chiều lòng bà ngoại. 

Bố tôi đưa cả nhà chuyển đi ngay trong đêm, nghe nói là đến thành phố lớn. 

Bà ngoại không thích tôi, nhưng vẫn giữ tôi lại. 

Cuộc sống cứ thế trôi qua, ít đi những trận đòn và mắng nhiếc, nhưng ánh mắt lạnh lùng và khinh thường thì không giảm bớt.

Khi tôi học tiểu học, cô giáo chủ nhiệm tìm gặp bà ngoại. Bà ngoại nhìn tôi với ánh mắt dò xét, “Con bé gây ra chuyện gì à?”

Cô giáo thì phấn khởi nói, lần trước cho tôi đề toán Olympic, tôi chỉ nhìn một chút là làm xong. 

Cô ấy thấy tôi có IQ cao, muốn đưa tôi lên thành phố kiểm tra chỉ số IQ. Bà ngoại ngỡ ngàng kinh ngạc. Trước đó, thành tích của tôi luôn đứng cuối, hàng xóm thậm chí còn nói trước mặt rằng tôi có phải là đứa ngốc không.

Nhưng bà ngoại không cản tôi đi kiểm tra chỉ số IQ vì không phải bỏ tiền. 

Kết quả kiểm tra, chỉ số IQ của tôi là 120. Chuyên gia nói trẻ tự kỷ thường nhạy cảm với một số sự việc đặc biệt, dễ tập trung hơn. Trường học dành cho tôi sự chăm sóc đặc biệt, định kỳ có tư vấn tâm lý.

Khi lên cấp hai, tôi đậu vào trường trọng điểm của huyện với điểm số đứng đầu. 

Dù vẫn ít nói, nhưng so với khi còn nhỏ đã không còn kỳ lạ lắm. 

Bà ngoại thỉnh thoảng hầm canh bổ cho tôi, mua váy mới và đồ dùng học tập cho tôi, nhưng miệng thì không ngừng chê bai. 

Tôi biết bà muốn yêu tôi, nhưng dòng m.á.u của kẻ đã h//ại ch//ết con gái bà đang chảy trong tôi, khiến bà khó mà nguôi giận.

Chúng tôi chỉ có thể tiếp tục im lặng sống nương tựa lẫn nhau.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8