Vong Trần
12

Cập nhật lúc: 2026-09-04 05:01:09 | Lượt xem: 2

Năm xưa nghe tin Dược thần chiêu đồ, ta nhanh ch.óng đến ứng tuyển. Dĩ nhiên, ta chỉ nhận biết vài loại d.ư.ợ.c liệu ở trần gian, chẳng biết y thuật gì, chắc chắn không qua nổi vòng tuyển chọn.

Nhưng ta nhất quyết, hễ có thời gian là đến trước y quán quỳ bái. Dược thần lúc đầu còn sai người đuổi, sau thì lười đuổi nữa, cứ lẳng lặng đi vòng qua ta.

Đến một hôm, ta biết được Dược thần đang cần một loại thảo d.ư.ợ.c. Mà loại đó, ở đồi sau nhà khi xưa ta thấy đầy.

Ngày đó lão đại phu thường sai ta đi nhổ về.

Dưới lời thỉnh cầu khẩn thiết của ta, Dược thần đành phá lệ mang ta xuống trần.

“Chẳng trách ta không cảm nhận được chút hơi thở nào của d.ư.ợ.c thảo này, hóa ra là có người đã lập kết giới.”

“Kết giới?” Ta chẳng hiểu đầu đuôi gì.

Dược thần không để ý đến ta, chỉ nói: “Người lập kết giới này pháp lực cao cường, đồ vật bên trong, e rằng kẻ ngoài khó mà động vào.”

Ngay lúc lão vừa nói xong, ta đã nhổ một bụi thảo d.ư.ợ.c dưới đất lên: “Không đâu, ta thấy nhổ dễ mà.”

Dược thần: “…”

Không rõ đây là loại kết giới nào mà lão không chạm được, còn ta lại chạm vô tư.

Ta hái đầy một giỏ: “Tại sao thần tiên lại phải nhổ thảo d.ư.ợ.c chứ?”

Dược thần liếc ta một cái: “Thần tiên cũng có lúc sinh bệnh, có bệnh thì cần t.h.u.ố.c thôi.”

Nghe cũng hợp lý.

“Vạn vật trong tam giới đều bổ trợ lẫn nhau,” lão nói.

“Nhưng thần tiên nhìn có vẻ lợi hại, nên ta cứ nghĩ họ sẽ không cần dùng đồ phàm nhân.” Ta đáp.

“Chẳng phải có thần tiên cũng từ phàm nhân mà phi thăng đó sao?”

“…”

“Thần tiên có thần thông quảng đại hơn nên gánh trách nhiệm tương ứng.”

Cũng đúng.

Năng lực càng lớn, trách nhiệm càng lớn.

Đã nhiều năm trôi qua, nơi này đã không còn như trong ký ức. Trong khi cùng Dược thần khám phá, ta lại tìm thấy căn nhà gỗ năm xưa.

Ngôi nhà vẫn còn nguyên vẹn. Cây đào trước sân nay đã cao chạm trời, cỏ dại bao quanh, còn trong sân thì như có người dọn dẹp, vẫn ngăn nắp như xưa.

Ta đứng sững người, ngây ngốc nhìn hồi lâu, như thấy Tần Lạc Trần ngày nào vẫn ngoan ngoãn ngồi dưới mái hiên, đợi ta trở về.

Nhưng chỉ một thoáng, bóng hình ấy tan vào hư không, biến mất trước căn nhà đã chẳng còn hơi người.

Nay chiến thần điện hạ đã bảo vệ tam giới an lành.

“Dược thần,” ta quay lại nhìn lão, khẩn cầu, “Ta đã giúp ngài hái nhiều thảo d.ư.ợ.c như vậy, ngài nhận ta làm đồ đệ nhé.”

Dược thần đáp: “Nói đi, sao lại cố chấp như thế?”

Ta nhìn ông, ánh mắt kiên định: “Ta muốn học y thuật từ ngài, sau đó ra tiền tuyến.”

Nếu có thể, ta hy vọng người mạnh mẽ cũng có thể gặp được ai đó sẵn lòng bảo vệ mình.

21

Ta trở thành tiểu tiên y bận rộn nhất dưới trướng Dược thần.

Ngày đêm luyện y thuật, ghi nhớ d.ư.ợ.c thư, học cách luyện đan.

Kể từ đó, hễ có động tĩnh gì là ta lập tức theo Dược thần tới tiền tuyến.

Vùng hoang dã lạnh lẽo vô cùng.

Giữa trời đông giá rét, ta xách theo hộp t.h.u.ố.c, thức thâu đêm suốt sáng, băng qua chiến trường để băng bó, chữa trị cho các tướng sĩ bị thương.

Tiên lực của ta yếu, thường bị các đồng môn xem thường, họ chê ta chỉ có cái vỏ bề ngoài, không thể truyền pháp lực cho ai.

Nhưng ta lại có sức chịu đựng tốt nhất, làm việc hiệu quả, luôn có mặt ngay khi được gọi và không bao giờ phàn nàn.

Tần Lạc Trần hiếm khi bị thương, nhưng mỗi khi bị thì toàn là trọng thương.

Nên luôn là Dược thần đích thân chữa trị cho hắn.

Lần đầu tiên ta thấy hắn ở tiền tuyến, hắn đang bị thương, bộ chiến bào đen đẫm m.á.u tươi, nhuộm đỏ cả nửa người.

Dược thần giúp hắn rửa vết thương, băng bó, hắn không rên lấy một tiếng.

Trên đường về, Dược thần đột nhiên hỏi ta:

“Ngươi tới Thánh Y Các là vì ngài ấy đúng không?”

“Không phải!” Ta điềm nhiên nói dối.

“… Nói dối.” Dược thần lắc đầu, “Vừa rồi trông ngươi như thể người bị thương là ngươi vậy.”

Dược thần lại bảo: “Ngày mai, ngươi tới giúp hắn bôi t.h.u.ố.c đi.”

Tần Lạc Trần rất giỏi chịu đau.

Ngay cả khi đau đớn, hắn chỉ khẽ run, không rên một tiếng. Từ khi phi thăng, hắn lại càng trầm lặng hơn, ít nói hơn.

Hắn trông ngày càng lạnh lùng, cứng rắn.

Hắn vẫn không đặt lời ta dặn trước khi chia tay vào lòng, chẳng rời xa tranh đấu chút nào cả.

Ta bôi t.h.u.ố.c cho vết thương mới của hắn, nhìn những vết sẹo lớn nhỏ trên người hắn, đờ người ra một lúc lâu.

Chỉ đến khi một giọt nước mắt nhỏ xuống bờ vai trần của hắn, ta mới sực tỉnh.

Hắn cảm nhận được tâm trạng của ta, liền quay đầu nhìn sang, nhưng không nói gì.

Ta vội lau nước mắt trên mặt, có phần ngượng ngùng.

“Xin lỗi, điện hạ.

“Ta dễ xúc động, không chịu nổi cảnh này.”

Hắn im lặng một lúc, từ tốn nói: “Không sao đâu.”

22

Sau đó có trận chiến với cánh tộc phản loạn.

Cuộc chiến kéo dài hơn nửa tháng, trên chiến trường có vô số binh lính bị thương, người của Thánh Y Các chúng ta liên tục qua lại, bận rộn không ngơi tay.

Lâm Thanh Sương cũng tham chiến.

Là thượng thần pháp lực cao cường, nàng trở thành chiến lực chủ chốt trong trận này, ngày đêm cùng Tần Lạc Trần bàn luận chiến lược tại doanh trại.

Còn ta chỉ có thể chăm chỉ làm công tác hậu cần y tế.

Ngày thắng trận trở về, chúng ta kiểm điểm chiến trường xong, chuẩn bị đưa thương binh về lại thiên giới.

Nhưng ta cứ chú ý xung quanh.

Bởi ta biết tại đây sẽ có một tình tiết quan trọng trong cốt truyện, lúc trở về, họ sẽ bị lũ điểu yêu chưa được dọn sạch tấn công bất ngờ.

Lũ điểu yêu này vô cùng hung hãn, chúng nhắm vào Lâm Thanh Sương, và cuối cùng Tần Lạc Trần sẽ đỡ đòn cho nàng, dẫn đến một lần nữa bị thương.

Nếu ta có thể phát hiện và cảnh báo sớm, hẳn sẽ tránh được chuyện này.

Nhưng mọi chuyện nào có đơn giản như ta nghĩ, dù ta đã nhận thấy dấu hiệu, vẫn không ngăn được cú tấn công quá nhanh của chúng.

“Cẩn thận!”

Vừa khi ta hô lên, chúng đã lao về phía Lâm Thanh Sương. Ta bất giác liếc sang Tần Lạc Trần, thấy hắn đã bắt đầu di chuyển.

Ta biết hắn định làm gì.

Ngay lúc này, trong lòng ta chỉ có một suy nghĩ.

Hắn không thể lại bị thương nữa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8