Vong Trần
4

Cập nhật lúc: 2026-09-04 05:01:08 | Lượt xem: 2

Không biết có phải do ảo giác không, nhưng sắc mặt Tần Lạc Trần đã khó coi lại càng khó coi hơn.

Nhưng ta đang bối rối, không chú ý đến hắn.

“Đừng nhắc chuyện cũ nữa, chẳng phải cuối cùng cũng không thành sao?” Ta nói.

Tần Lạc Trần cười nhạt một tiếng.

Ta không hiểu, liếc nhìn hắn.

Đôi mắt đen sâu của hắn tuy không thấy gì nhưng rất kỳ lạ, vẫn có thể chuẩn xác mà bắt gặp ánh mắt ta.

Ta bất giác chột dạ.

Đúng là nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến, hôm sau Lý Nhị liền tìm đến. Hắn nhìn Tần Lạc Trần từ đầu đến chân, hừ lạnh từ cổ họng.

“Trang Ly, ngươi vì hắn mà năm lần bảy lượt từ chối ta?

“Ngươi nói xem, ngoài bộ mặt đẹp mã thì hắn có gì hơn ta? Giữ một kẻ mù bên cạnh làm vướng chân vướng tay, chi bằng tìm người bình thường mà gả.”

Lý Nhị bán thịt lợn, kiếm được chút tiền, nhưng ngạo mạn quen rồi, tính khí cục súc, mãi không cưới được ai. Đúng là mặt dày là điểm mạnh của hắn.

Đại Bảo nói với ta, dạo trước có một cô con gái nhà ai không may bị hắn đeo bám, ngày nào cũng bị quấy rối, mãi đến khi cô ấy lấy chồng mới yên ổn được.

Giờ đến lượt ta làm người xui xẻo bị hắn nhắm trúng.

Nghe hắn nói vậy mà dám xỉ nhục người ta vất vả chăm sóc, ta tức không chịu nổi, xắn tay áo định lao vào tát cho hắn mấy cái.

Nhưng Tần Lạc Trần đã kéo ta ra phía sau. Ta sững người, chợt hiểu ra, hắn muốn bảo vệ ta.

Hắn không cho ta động thủ, nhưng cũng không ngăn ta lên tiếng.

“Ngươi cứ một câu kẻ mù, hai câu kẻ mù, nhưng kể cả bị mù thì các cô nương vẫn đạp hỏng cửa nhà mà tranh giành.

“Còn ngươi thì sao, có phải bán thịt nhiều quá nên bị lợn báo ứng thành lợn rồi phải không? Người ta không mù mà còn bị ghét, thử hỏi ai muốn cưới ngươi chứ?

“Theo ta thấy, ngươi còn chẳng xứng xách giày cho người ta.”

Lý Nhị nghe thế thì đỏ bừng cả mặt, lập tức chuyển hướng sang ta.

“Ngươi cũng không tự soi gương xem mình có gì đẹp, trừ kẻ mù ra thì ai thèm lấy ngươi? Ta coi ngươi là đồ hời mới định lấy đó chứ!”

Lời hắn vừa dứt, còn chưa kịp để ta phản bác, đã thấy người trước mặt nhẹ nhàng giơ chân lên, đá thẳng vào n.g.ự.c Lý Nhị, khiến hắn văng xa vài mét, ngã nhào ngay trước cửa tiệm.

Tần Lạc Trần là người ít nói nhưng hành động nhanh, thích động thủ hơn là lời qua tiếng lại.

May mà hắn là người tu tiên, cú đá này ta xem thì hả hê thật đấy, nhưng lại lo hắn ra đòn nặng quá thì phiền phức.

Chứng tỏ là ta lo thừa, Lý Nhị da dày thịt chắc, chỉ bị đau, lồm cồm đứng dậy, xoa xoa chỗ đau mà còn muốn tiếp tục gây sự.

Cuối cùng vẫn phải nhờ lão đại phu đứng ra giảng hòa.

Ông là đại phu uy tín có tiếng trong vùng, huống hồ Lý Nhị đến gây sự trước, mọi người đều có thể làm chứng.

Lý Nhị biết mình đuối lý, đành cúi đầu bỏ đi.

08

Sau sự việc này, ta nhận thấy Tần Lạc Trần có chút thay đổi. 

Hắn bỗng trở nên bận rộn, cứ thích tự tìm việc để làm. 

Đống củi trong nhà được hắn mò mẫm bổ xong và xếp ngay ngắn. 

Có hôm ta về muộn, hắn còn chuẩn bị sẵn nước ấm để ta tắm.

Ta bảo hắn không nhìn thấy, nhóm lửa nguy hiểm lắm, sau này những việc này cứ để ta làm. 

Hắn lại lẩm bẩm rằng mình biết chừng mực.

Thậm chí khi ta lên núi hái t.h.u.ố.c hay kiếm củi, hắn cũng nhất quyết đi theo.

Ta nhặt xong, hắn sẽ xách giúp, tay nắm lấy tay ta để ta dẫn đường.

Chỉ cần có thể làm gì, hắn tuyệt đối sẽ không ngồi yên.

Ta biết hắn chắc hẳn đã bị lời của Lý Nhị chạm đến tự ái. 

Nghĩ lại thì, ta cũng hiểu vì sao hắn lại như vậy. Hắn là một chàng trai trẻ đầy kiêu hãnh, và chắc chắn không muốn ta nghĩ rằng hắn là kẻ vô dụng.

Hệ thống thỉnh thoảng lại nhảy ra và lải nhải trong đầu ta:

“Này! Ta thấy hắn thích ngươi rồi đấy.”

Khi ấy, ta đang ngồi trong bồn nước, cảm thấy vô cùng hài lòng với nhiệt độ nước mà Tần Lạc Trần đã chuẩn bị. Nghe nó nói vậy, ta đảo mắt:

“Ừ, ừ, ngươi nói đúng, ta cũng thấy thế.”

“Ta nói nghiêm túc đấy!”

Không biết hệ thống lấy đâu ra sự tự tin như vậy, “Cứ nhìn độ tiến triển kìa, tự ngươi xem đi.”

Nói đến đây, hệ thống im lặng một lúc rồi lẩm bẩm c.h.ử.i rủa:

“Ta tuyên bố, Tần Lạc Trần và ngươi là cặp khó nhằn nhất mà ta từng thấy trong sự nghiệp này!

“Kẻ khác mà được đối xử như ngươi, chắc đã tăng 70, 80 điểm hảo cảm rồi. Vậy mà ở đây lại là một con số không tròn trĩnh?”

Nếu như vừa mới xuyên qua, ta chẳng bận tâm chút nào về độ hảo cảm, cho dù điểm có âm cũng chẳng sao.

Nhưng giờ đây, nghe hệ thống nói vậy, trong lòng ta lại có chút bực bội.

Sau đó ta lại giật mình, tại sao mình lại không vui chứ?

Hệ thống làm bộ hiểu thấu mọi chuyện: “Ta thấy người nào đó chẳng những không thành công trong việc công lược, mà còn sắp bị công lược rồi!”

Ta cười nhẹ: “Cút đi.”

Lời hệ thống đã khiến tâm trạng ta rối như tơ vò, và khi đứng lên mặc đồ, ta vô ý trượt chân và ngã một cú đau điếng.

Tiếng động khá lớn, ta không khỏi thét lên.

Chưa kịp đứng dậy thì đã bị cái bóng lao tới hù dọa khiến ta kêu ré lên lần nữa.

“Sao vậy? Cô có sao không?”

Tần Lạc Trần không chần chừ chút nào, lo lắng mò mẫm bước lại gần ta.

Ta vội vàng quấn c.h.ặ.t áo, mặt đỏ bừng, lắp bắp: “Huynh, huynh chờ đã! Đừng… đừng tới đây!”

09

Cổ chân ta bị sưng lên, trông như cái chân giò.

Ta ngồi trên giường, nhìn Tần Lạc Trần nâng chân ta lên, nhẹ nhàng xoa bóp.

“Ngày mai đi tiệm t.h.u.ố.c lấy t.h.u.ố.c về đắp.” Hắn nói.

“Ừm.”

Ta nhìn vành tai đỏ hồng của hắn, nghĩ bụng ta mới là người sơ suất, hắn thì ngại ngùng cái gì chứ, với lại hắn còn không nhìn thấy nữa.

Lúc đầu ta cũng ngượng ngùng lắm, nhưng dần dần cảm thấy thoải mái, chỉ biết tận hưởng, chẳng còn để tâm đến gì khác.

“Sao tay nghề của huynh giỏi thế? Thoải mái quá.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8