Vương Phi Mỗi Ngày Chỉ Muốn Tạo Phản
1
Trưởng tỷ trà xanh vì muốn thăng tiến, đã nhân lúc Nhiếp chính vương say rượu mà hạ ba gói lớn t.h.u.ố.c kích tình.
Nhiếp chính vương phát cuồng suốt một đêm, sáng hôm sau dẫn theo ngàn quân vây quanh phủ Giang gia: “Bổn vương muốn cùng thế đạo này đồng quy vu tận!”
Trưởng tỷ trà xanh run như cầy sấy trốn vào trong góc, rồi đẩy ta ra ngoài làm bia đỡ đạn.
Ta nhìn Nhiếp chính vương một cái, dõng dạc tuyên bố: “Ta sẽ thành hôn với người!”
Nhiếp chính vương nghe vậy, đối diện với ta trong chốc lát, rồi lặng lẽ thu kiếm, ngửa mặt lên trời thở dài: “Bổn vương cũng đến lúc cùng thế đạo này hoà giải rồi!”
1
Ngày Châu Đình An mang sính lễ đến, phụ thân ta suýt ngất xỉu trên hòm sính lễ.
“Lão phu vạn vạn không ngờ, nữ nhi bướng bỉnh của lão phu cũng có người muốn cầu thân, thật là tổ tiên thương xót.”
Ông lập tức quỳ xuống, hướng về phía Phật đường mà dập đầu ba cái thật mạnh, sau đó nghiêm túc cúi đầu thật sâu với gia nô của vương phủ đang đứng đưa lễ: “Phiền các vị về báo lại với Vương gia, chỉ cần người đồng ý cưới tiểu nữ, sính lễ không cần một đồng, lão phu còn nguyện bồi thêm mười vạn lượng bạc tuyết hoa.”
Lời vừa dứt, trưởng tỷ trà xanh Giang Du Hoà lệ rơi đầy mặt, nức nở nói: “Phụ thân, người hồ đồ rồi sao, cả đời người kiếm được bao nhiêu bạc, đều đem hết cho Giang Thanh Dã, sau này con gái xuất giá, người định dùng bộ xương già này mà bù vào sao?”
Lão đầu vung tay tát vào mặt Giang Du Hoà một cái, giận dữ mắng: “Lão phu là người có cốt cách, sao lại sinh ra đứa con gái ham mê phú quý như ngươi, muội muội ngươi tính tình bướng bỉnh, giữ lại sớm muộn cũng là tai họa, ngươi tranh giành với nó làm gì? Còn dám nói thêm lời nào nữa, lão phu hôm nay đ.á.n.h chếc ngươi!”
Giang Du Hoà mềm nhũn ngã xuống đất, che khăn tay mà khóc nức nở: “Phụ thân, người muốn ép con chếc sao…”
Lão đầu một cước đá qua, miệng c.h.ử.i bới: “Nếu không phải ngươi là con ruột của lão phu, lão phu đã sớm cầu xin Hoàng thượng ban chếc cho ngươi, suốt ngày chỉ biết mê hoặc nam nhân, hết lôi kéo Vương gia này lại đến công t.ử kia, mà không một ai để mắt tới ngươi, còn không bằng muội muội ngươi… Lão phu sao lại sinh ra hai đứa tai họa này… Thật là tạo nghiệt mà!”
Trong sân tiếng khóc lóc vang dội, gia nô vương phủ đến đưa sính lễ xấu hổ muốn độn thổ tại chỗ.
Ta hừ lạnh một tiếng, rút ra roi da, quất một cái vỡ toang hòm sính lễ, vàng lấp lánh rơi đầy đất.
Giang Du Hoà tròn mắt nhìn, vung khăn tay một cái giọng điệu nũng nịu:
“Giang Thanh, nếu ngươi muốn đ.á.n.h thì đ.á.n.h phụ thân đi, da ông ấy dày chịu đòn tốt lắm, tỷ tỷ còn phải nhờ vào bộ da mịn màng này tìm một phu quân tốt để bảo vệ ta đó…”
Giang Du Hoà quỳ rạp trên đất, nhặt một thỏi vàng lên miệng c.ắ.n thử, thấy là vàng thật, vội vàng nhét vào n.g.ự.c, cũng không ngại cộm quần áo.
Ta bước qua hòm, tiến về phía gia nô.
“Về nói với Vương gia của các ngươi, những thứ tầm thường này ta không thích, nếu thật sự có thành ý, thì cướp lấy ngai vàng trở về!”
Gia nô sợ hãi đến run rẩy, một lúc lâu không nói nên lời, vẫn là phụ thân ta phản ứng nhanh, hai mắt lật trắng, ngất xỉu tại chỗ.
2
Phụ thân ta, Giang Chính, là ngôn quan của Tây Hải quốc, chính trực không nịnh hót.
Nếu ông dám nói mình trung quân ái quốc đứng thứ hai, thì Tây Hải quốc này không ai dám đứng nhất.
Nhưng rất không may, hai cô con gái của ông đều không phải dạng vừa.
Đại nữ nhi Giang Du Hoà là trà xanh nổi tiếng trong kinh thành, hễ là con cái của quan viên từ tam phẩm trở lên, không ai là không từng bị nàng mê hoặc. Nàng dung mạo xinh đẹp, các nam nhân đều quỳ gối dưới váy nàng, nhưng vì danh tiếng không tốt, nên chưa từng có ai đến cầu hôn.
Còn ta, quá nghịch ngợm, từ nhỏ đã ngỗ nghịch, chị ta phóng đãng, ta thì muốn khuyên chị cải tà quy chính, phụ thân ta trung quân ái quốc, ta lại muốn nhìn ông tạo phản lật đổ triều đình.
Từ nhỏ đến lớn, để phụ thân có chút khí phách, ta không biết đã bao lần xúi giục ông nhân lúc được sủng mà đ.â.m chếc tiểu hoàng đế, để chúng ta tự mình xưng đế.
Nhưng phụ thân ta quá cố chấp, cả đời ước nguyện, chính là muốn chếc trên đại điện để lưu danh thiên cổ.
Đạo bất đồng, bất tương vi mưu, cho nên tình phụ t.ử của chúng ta vô cùng nhạt nhẽo.
Còn về Nhiếp chính vương Châu Đình An, cũng không phải người tầm thường, ba tuổi đã biết chữ, bốn tuổi mẹ mất, năm tuổi bị thái hậu ngược đãi suýt không qua khỏi, sáu tuổi bị tiên hoàng đẩy xuống hồ suýt chếc đuối, bảy tuổi bị ép rời kinh sang Tây Lương quốc làm con tin, chịu đủ nhục nhã, mười lăm tuổi trở về kinh thành giếc tiên hoàng, đưa ấu đệ lên ngôi, ngồi ở vị trí Nhiếp chính vương hơn mười năm.
Về những khổ nạn hắn gặp phải, ta cảm thấy vô cùng đồng cảm, nhưng về những việc hắn làm, ta không thể nào hiểu nổi.
Đã có khả năng lật đổ triều đình, tại sao lại chịu làm một chức Nhiếp chính nho nhỏ?
Ta không hiểu.
Vì vậy, ta thường xuyên đến vương phủ tìm hắn để cùng bàn mưu đăng đế.
Mỗi lần ta hăng hái phân tích các điều kiện có lợi, Châu Đình An lại nằm trên giường, chống đầu nhìn ta, dáng vẻ lười biếng như một kẻ tàn phế.
Đợi ta phân tích xong, hắn liền ra lệnh dọn một đĩa bánh hoa quế, ta ăn xong, hắn mới từ tốn mở miệng: “Tiễn khách.”
Cứ như vậy nhiều lần, ta không còn hứng thú với hắn nữa.
Một kẻ trong đầu chỉ có bánh hoa quế, hèn nhát đến vậy, ta tốn thời gian với hắn làm gì?
3
Ta không để ý, nhưng trưởng tỷ trà xanh của ta lại không ngừng nghĩ về hắn.
Giang Du Hoà là một trà xanh rất quyết đoán, hễ nàng thích ai, chỉ cho ba cơ hội.
Lần thứ nhất, vừa cự tuyệt vừa đón nhận, lần thứ hai, lời hay ý đẹp khuyên bảo, lần thứ ba, mạnh mẽ cưỡng đoạt.
Thông thường, chỉ với lần đầu tiên đã có người mắc câu, hiếm có người nào để nàng phải dùng đến lời hay ý đẹp, huống hồ là cưỡng đoạt. Nhưng Châu Đình An lại là ngoại lệ.
Lần đầu tiên, Giang Du Hoà vô tình ngã vào lòng hắn, cảnh tượng trước n.g.ự.c tràn đầy phong cảnh, ch.ói mắt không thể tả, nhưng Châu Đình An lại không động lòng, một cước đá bay nàng, rút kiếm chỉ vào n.g.ự.c nàng mà quát: “Tin hay không bổn vương chem c.h.ế.t ngươi?”
Lần thứ hai, Giang Du Hoà không từ bỏ, nước mắt đầm đìa đến phủ, khóc hai canh giờ liền, bày tỏ lòng ái mộ tha thiết với Châu Đình An.
Châu Đình An lần này không rút kiếm, có lẽ lần đầu tiên trong đời nghe được lời tỏ tình của một quý nữ, tâm tư hắn khẽ rung động, nhưng vẫn ra hiệu, mấy chục ám vệ liền xuất hiện, mỗi người một cước, vừa đủ đá nàng ra khỏi vương phủ.
Lần thứ ba, Giang Du Hoà đã phát quyết tâm, hạ nguyên ba gói t.h.u.ố.c kích tình, đủ để khiến mười con trâu khỏe mạnh không ngủ không nghỉ suốt đêm. Nàng trộn t.h.u.ố.c vào một bát cháo đặc, rắc thêm chút đường quế hoa rồi đưa lên cùng bữa tối.