Vương Phi Mỗi Ngày Chỉ Muốn Tạo Phản
7
Trong điện càng thêm náo nhiệt, người người bàn tán, như thể mọi lỗi lầm đều do ta.
Châu Đình An vẫn giữ nét mặt lạnh nhạt, nhìn ta một cái, từ từ uống trà.
Hắn không vội, ta cũng không vội, dù sao ta cũng vì cứu hắn, ta không tin hắn lại không coi đó là chuyện đáng quan tâm.
Ta không vội, nhưng phụ thân ta, lão nhân gia ngu ngốc ấy, lại sốt ruột.
Phụ thân ta liền quỳ xuống dập đầu ba cái, giọng nói cũng nhanh hơn hẳn.
“Bệ hạ, tình hình vừa rồi thật cấp bách, nếu Vương phi không ra tay, Nhiếp chính vương há có thể toàn mạng?
“Về việc vô tình giếc chếc quân sư, cũng chỉ có thể coi là một tai nạn, xin bệ hạ minh xét.”
Trên gương mặt Châu Đệ lộ vẻ khó xử, dù sao hắn vẫn còn trẻ, trước nay nhiều việc đều do Châu Đình An xử lý, lúc này Châu Đình An không lên tiếng, hắn liền mất đi chỗ dựa.
Hắn chưa kịp nói gì, thì Thái hậu đã mở lời.
Nữ nhân này hừ lạnh một tiếng, cầm chén trà hất thẳng vào người phụ thân ta, hơi nước nóng bốc lên mờ ảo.
“Giang đại nhân, một từ ‘tai nạn’ thật nhẹ nhàng. Con gái ngươi chỉ vô ý mà khiến Tây Hải quốc ta mất đi một vị quân sư, sau này nếu có địch quốc xâm phạm, vị trí quân sư ấy sẽ là ngươi – Giang đại nhân đi làm, hay con gái ngươi đi làm?”
Phụ thân ta lặng người, ông là một ngôn quan, giỏi về lý luận nhưng không giỏi cãi vã, lại thêm tính cách nhu nhược, lúc này đành á khẩu không nói được lời nào.
Thái hậu cười lạnh, rồi nhìn về phía Châu Đệ.
“Hoàng đế, chuyện lớn chuyện nhỏ đều cần phải có lời giải thích, nếu không, quân sĩ không yên, quốc gia cũng chẳng thể yên ổn.”
Phụ thân ta lại càng hoảng sợ, ông dập đầu thật mạnh: “Nếu Thái hậu nhất quyết đòi lời giải thích, lão thần xin chịu phạt thay cho Vương phi.
“Vương phi là con gái lão thần, lỗi của con là lỗi của cha, lão thần xin lấy cái chếc để tạ tội.”
Ta dừng tay lại, nhìn về phía lão nhân gia.
Từ nhỏ đến lớn, lão không hề thân thiết với ta, so với ta, lão yêu thương Giang Du Hoà hơn nhiều.
Lúc nào lão cũng nhắc nhở: “Nếu ngươi muốn chếc, thì tự mình chếc đi, đừng liên lụy đến tỷ tỷ ngươi.”
Trong lòng ta, lão nhân gia này vừa nhát gan vừa sợ hãi, là kẻ coi trọng mạng sống nhất, hôm nay lại khiến ta có chút ngạc nhiên.
14
Ta đặt chén trà xuống, chuẩn bị quỳ xuống.
Người do ta giếc, nếu Châu Đình An không muốn bảo vệ ta, vậy thì ta đành chịu chếc.
Vừa đứng dậy, Châu Đình An, người từ nãy giờ im lặng, bỗng lên tiếng.
“Vừa rồi Lũng Nam hầu nói rằng các chiến công trước đây đều là do vị quân sư này lập nên.
“Thái hậu lại nói, quân sư đã chếc, sau này nếu có ngoại địch, e rằng khó mà chống đỡ, vì vậy cần phải có lời giải thích cho quân sĩ.”
Thái hậu cười lạnh: “Đúng vậy, Nhiếp chính vương luôn công bằng chính trực, đã phụ chính nhiều năm, chắc chắn sẽ không vì tư lợi mà bỏ qua công lý.”
“Chính xác.”
Châu Đình An đứng dậy, nhìn về phía Châu Đệ.
“Chuyện này đơn giản, bổn vương có một cách giải quyết, hoàng thượng muốn nghe không?”
Châu Đệ ngồi thẳng dậy, rất mực kính cẩn: “Hoàng huynh cứ nói.”
“Lũng Nam vương lập được nhiều chiến công phần lớn nhờ vị quân sư này, có thể thấy Lũng Nam vương chẳng có tài cán gì.
“Hiện nay quân sư đã chếc, hắn không thể chống đỡ ngoại địch, nếu vậy, bổn vương vốn giỏi việc binh, chi bằng giao binh quyền của Lũng Nam vương cho bổn vương.
“Bổn vương không cần quân sư, dù không có quân sư cũng vẫn có thể chống lại ngoại địch, vậy vấn đề quân sư đã giải quyết xong chưa?”
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Thái hậu và phe phái của Lũng Nam vương lập tức thay đổi, lại nghe Châu Đình An chậm rãi nói tiếp: “Vấn đề quân sư đã xong, giờ chúng ta nói đến chuyện giữa bổn vương và thế t.ử.
“Nếu xét về quan hệ, bổn vương là thân t.ử của tiên hoàng, là huynh đệ cùng cha khác mẹ với hoàng thượng, còn thế t.ử chỉ là ngoại thích, có tư cách gì mà so sánh với bổn vương?
“Xét về chức vụ, bổn vương là Nhiếp chính đệ nhất của triều đình, chức vụ trên cả Lũng Nam hầu, còn Yến Lý Thanh Túc chẳng qua chỉ là một thế t.ử, đến cả tước vị của cha mình cũng chưa kế thừa, mà dám âm mưu hãm hại bổn vương.
“Bổn vương là người có lòng dạ hẹp hòi, nếu không phải Vương phi ra tay vừa rồi, thì người chếc chắc chắn không chỉ là một quân sư tầm thường.”
Ánh mắt của Châu Đình An hướng về phía Lũng Nam hầu, trong mắt không giấu nổi sát khí.
“Nếu hôm nay Lũng Nam hầu không cho bổn vương một lời giải thích thỏa đáng, e rằng cửa thành này khó mà ra được.”
Cục diện bất ngờ đảo ngược, gương mặt kiêu ngạo trước đó của Lũng Nam vương giờ đây đã có chút lo lắng.
Châu Đình An là người thâm trầm, ngoài mặt có vẻ ngông cuồng, lười biếng, nhưng một kẻ dám giếc cha để đoạt quyền, ai mà biết được hắn có bao nhiêu toan tính đằng sau.
Lũng Nam vương chỉ đến kinh thành để chúc thọ, không mang theo binh lính, nếu Châu Đình An thực sự muốn giếc hắn, tuy không đơn giản nhưng cũng chẳng phải là khó.
Cân nhắc một hồi, Lũng Nam vương bỗng cười lớn.
Hắn đứng dậy, cầm chén rượu, một chân đá bay xác quân sư đang mở to mắt mà đã tắt thở.
“Hả, Nhiếp chính vương thật biết nói đùa! Vừa rồi, bổn hầu chỉ là đùa thôi, hôm nay là sinh nhật của hoàng thượng, chúng ta nên vui vẻ, tên hạ tiện kia, chếc là số mệnh hắn bạc, hắn hôm nay đáng chếc, có thể chếc dưới tay Vương phi, đó là tổ tiên hắn đã tích phúc, việc này không cần nhắc lại nữa, chúng ta uống rượu thôi.”
Chén rượu của Lũng Nam vương đặt rất thấp, tư thế cũng rất thấp, nhưng Châu Đình An lại chẳng phải người dễ dãi.
Hắn lười nhác dựa vào lưng ghế, tay gõ nhịp lên bàn, nhìn Lũng Nam vương mà không nói lời nào.
Lũng Nam vương bị nhìn đến toát mồ hôi trán, lại nhìn về phía Thái hậu.
Thái hậu cũng không còn khí thế cao ngạo như ban nãy, cười gượng theo: “Nào, ai gia cũng kính Nhiếp chính vương một chén, kẻ hậu bối có lỗi, chúng ta đừng chấp nhặt với hắn.”
Châu Đình An vẫn không động, nghiêng đầu hỏi ta: “Ngươi đã hả giận chưa?”
Lời này vừa thốt ra, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ta.
Trong hoàn cảnh này, nói thật, ngay cả Giang Du Hoà, một kẻ trơ trẽn không có đạo đức, chắc chắn cũng sẽ nhân cơ hội xuống nước mà nói: “Người ta không giận nữa.”