Xuyên Thành Hoàng Hậu Không Muốn Sống
Chương 3.1
Thái y hiểu ý, mỉm cười nói với cung nữ: “Phiền cô lấy giấy b.út, ta sẽ để lại một công thức, sau này các người cũng có thể tự làm theo.”
Cung nữ ngay lập tức trở nên nghiêm túc, gật đầu: “Tôi không thể rời đi quá lâu.” Rồi nàng cẩn thận khép cửa lại rời khỏi phòng.
Không phải chứ, nàng làm vậy dễ khiến ta hiểu lầm lắm, chẳng lẽ ta và thái y già sắp xảy ra chuyện gì không thể cho người khác biết sao?
—
Đột nhiên, một bàn tay lạnh lẽo áp lên vết hằn trên cổ ta. Cơn buồn ngủ tan biến, ta rùng mình, lông tơ dựng đứng, bên tai vang lên giọng nói độc ác thì thầm:
“Sao, ngươi mềm lòng rồi? Thật sự muốn tự sát sao, hừ.”
Ta mở to mắt cố gắng ngẩng đầu lên, muốn nhìn rõ nét mặt của thái y.
Nhưng ông ta trông vẫn bình thường như không có chuyện gì xảy ra, mắt nửa nhắm nửa mở nhìn về phía trước, khi cung nữ quay lại thì ông đã đứng cách xa mấy mét.
Ta gần như nghi ngờ mình bị hoang tưởng, cho đến khi nhìn thấy thái y viết đơn t.h.u.ố.c.
Đôi tay của ông ta, giống như khuôn mặt, đầy nếp nhăn, nhưng lại vững vàng viết từng nét chữ trên giấy, tạo nên sự đối lập rõ rệt với cơ thể già nua.
Có điều gì đó không đúng, nhưng ta không có thời gian để suy ngẫm. Vết thương vừa bị ông ta chạm vào bắt đầu nóng rát và ngứa ngáy, như thể hàng trăm con ong đang chích vào cổ.
Ta vừa định đưa tay lên gãi thì cung nữ nhanh ch.óng giữ lấy tay ta, bắt đầu khóc lóc kêu lên: “Mau lên, nương nương lại muốn tự sát rồi!”
Không, ta không có… Trên mạng nói rằng khi tự bóp cổ mình, do thiếu oxy mà cuối cùng sẽ buông tay, ta sẽ không chọn cách không có hiệu quả này.
Tự t.ử phải nhanh ch.óng, không đau đớn và c.h.ế.t ngay lập tức, không phải để thí nghiệm.
Nhưng thực tế chứng minh, treo cổ không phải là một lựa chọn tốt. Chẳng hạn như nếu không c.h.ế.t, ta sẽ giống như bây giờ, bị nhiều cung nữ giữ c.h.ặ.t trên giường, không thể nói nổi một câu “Ta chỉ gãi ngứa thôi”.
Khi ta đang suy nghĩ về đề tài sinh học “Người có thể c.h.ế.t vì ngứa không?”, ngoài cửa cung nữ đã mang t.h.u.ố.c đến.
Hơi nóng bốc lên mang theo mùi đắng ngắt, không chỉ xông vào mũi mà còn làm cay mắt. Khi chất lỏng đen nhánh, đặc quánh tràn vào miệng, ta thấm thía rằng, kiếp trước mình chưa chịu đủ khổ.
Đắng đến cực điểm, hóa ra là tê liệt. Lưỡi tê rần, một dòng chất lỏng nóng rát tràn lên đỉnh đầu.
Chưa kịp uống hết t.h.u.ố.c, ta đã nôn thốc nôn tháo, chất lỏng đen trào ra từ mũi, một đám cung nữ thái giám đứng quanh không biết làm gì, giống hệt mẹ ta kiếp trước.
Chỉ có lão thái y, dường như đã dự liệu trước, đưa khăn tay lên lau mặt ta, vỗ nhẹ lưng ta.
Ta thở dài, rồi sững người lại.
Tiếng thở dài quá rõ ràng, ta thử mở miệng kêu “A”, giọng khàn khàn, như tiếng chuông xe đạp rỉ sét.
Cung nữ rẽ ngôi giữa mừng rỡ quỳ xuống, lắp bắp: “Nương nương có thể nói rồi, trời đất phù hộ, nương nương thiên tuế!”
Ta suýt nữa trợn trắng mắt, sao lại chúc ta sống lâu như vậy. Ba mươi năm đã sống thế này rồi, một ngàn năm nữa thì không biết ra sao.
“Đi lấy chậu nước, còn lại lui ra hết.” Ta bảo đám thái giám ra ngoài, Ta lên tiếng đuổi thái giám, nhìn thái y mà không biết nên cười hay khóc: “Ngài đúng là thần y.”
Thái y nheo mắt cười, ghé sát tai ta thì thầm chỉ đủ cho hai người nghe: “Nương nương đừng quên lời hứa với thần, đôi khi sống còn đau khổ hơn c.h.ế.t nhiều.” Rồi đưa đơn t.h.u.ố.c cho cung nữ và lịch sự rời đi.
Ta ngẩn ngơ nhìn bóng lưng run rẩy của lão thái y, vừa kinh ngạc với y thuật huyền diệu cổ đại, vừa thấm thía lời ông ta vừa nói – sống tất nhiên khổ hơn c.h.ế.t, luôn là như vậy.
Cung nữ cúi đầu tiễn thái y, trân trọng cất đơn t.h.u.ố.c vào hộp gỗ, ai không biết còn tưởng là cất vàng.
Nhờ “thần y”, vết thương của ta nhanh ch.óng lành lại, trong thời gian đó hoàng đế đã đến thăm vài lần, ta đều dùng đủ loại lý do để từ chối gặp. Lý do ngày càng cạn kiệt, lần sau không biết lấy cớ gì để từ chối, ta quyết định chủ động tìm một cách c.h.ế.t mà không liên lụy đến người khác.
Vì vậy, dưới sự bảo vệ (bao vây) của cung nữ, ta rời khỏi Hiền An cung.
Hoàng cung rộng lớn, canh gác nghiêm ngặt, luôn có những nơi mà cung nữ không có quyền vào, chẳng hạn như tẩm cung của Thái hậu.
Nếu ta một mình đến vấn an Thái hậu, “vô tình” x.úc p.hạ.m Thái hậu, rồi nhân lúc Thái hậu không chú ý mà tự sát. Hoặc may mắn hơn, có thể trực tiếp nhận được một đạo chỉ dụ ban c.h.ế.t từ Thái hậu cũng không phải không thể.
Hoàng đế đã dùng cung nữ để uy h.i.ế.p ta, thì đừng trách ta mượn tay Thái hậu để c.h.ế.t, luật lệ đều do hoàng đế đặt ra, ta không tin hoàng đế dám ngang ngược trước mặt Thái hậu mà nói “Tất cả những người có mặt đều bị xử t.ử”.
Có mục tiêu rồi, ta thấy cảnh sắc bên đường trở nên tươi đẹp hơn nhiều, gió nhẹ thổi qua, làm mặt nước gợn sóng.
Cung Hiền An và cung Từ Thuận bị ngăn cách bởi một con sông rộng, ở giữa có cầu đá nối liền. Càng đến gần sông, cung nữ rẽ ngôi giữa càng thấy lo lắng: “Nương nương, hay chúng ta đi đường khác đi.”
“Sao, ngươi còn sợ ta nhảy xuống sao?” Ta nửa đùa nửa thật trêu, “Yên tâm, chưa đến lúc.”
Mặt cung nữ càng tái hơn, còn muốn nói thêm gì đó, từ xa đã thấy một đoàn người trang điểm lộng lẫy tiến lại gần.
Người đi đầu là một nữ t.ử mặc áo hồng đứng chắn đường, cung nữ bên cạnh ta đồng loạt cúi đầu chào: “Quý phi nương nương thiên tuế.”
Ta khẽ nhíu mày, nhìn kỹ lại, Quý phi này quả thật dung nhan xinh đẹp, nhưng trên mặt hiện rõ bốn chữ “người đến không có thiện ý”.
Đồng thời, các cung nữ của Quý phi cũng đồng thanh cúi chào ta: “Hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an.”
Lời chúc này đúng là đ.â.m vào tim ta, suýt nữa làm ta c.h.ế.t ngất.