Tưởng Gia Đi Tìm (Lại)
3

Cập nhật lúc: 2026-08-15 21:23:45 | Lượt xem: 7

Tôi và bà ngoại sống cùng nhau được mười ba năm. 

Năm tôi mười sáu tuổi, với thành tích đứng đầu trường, tôi vào thẳng cấp ba của trường. 

Bà ngoại thì bệnh nặng. 

Trong bệnh viện, tôi gặp lại dì nhỏ.  Sau khi tốt nghiệp đại học, dì nhỏ đã đi miền Nam, đây là lần đầu tiên xuất hiện trước mặt bà ngoại sau nhiều năm.

9

Ngoại vừa nhìn thấy dì thì tức giận không kiềm chế được, mắng dì cút đi.

Năm đó dì bỏ đi về phía Nam là vì một người đàn ông. Người đàn ông đó là hàng xóm của ngoại, không chỉ là một kẻ lêu lổng, mà còn là người đã có vợ.

Ngoại thường c.h.ử.i rủa hai câu: thứ nhất, rằng tôi là sao chổi, thứ hai, rằng bà đã sinh ra hai đứa con gái ngu ngốc vì tình yêu.

Mẹ tôi năm đó không nghe ngoại phản đối, nhất quyết lấy bố tôi, dẫn đến việc ly hôn và t//ự t//ử vì trầm cảm. Còn dì thì bỏ công việc được phân công sau khi tốt nghiệp đại học, bỏ trốn về phía Nam với tên côn đồ. Mười năm qua, hai mẹ con không hề gặp mặt.

Dì quỳ trước giường bệnh của ngoại, cầu xin ngoại tha thứ. Ngoại nhìn ra phía sau dì.

“Vinh T.ử Khôn đâu? Đừng nói với mẹ là con về một mình!”

Dì đỡ ngoại, nói, “Mẹ, con vội quá nên không nói với T.ử Khôn, con về một mình.”

Ngoại mất một lúc mới bình tĩnh lại, rồi hận hận mắng dì.

“Mày quên hết bài học của chị mày rồi à? Mày chưa từng gặp đàn ông hay sao mà phải dính vào như thế? Sau này bị người ta khinh rẻ cũng là đáng đời!”

Dì khóc lóc không ngừng bên giường bệnh. Tôi thực sự không chịu nổi sự ồn ào này, lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh.

Ngoài hành lang, có một cậu thiếu niên đẹp trai khoảng mười bảy mười tám tuổi đang tựa vào cửa sổ, gió nhẹ lướt qua tóc mái của cậu ta, cậu ta mỉm cười với tôi: “Em là Tưởng Gia phải không?”

Tôi ngạc nhiên một chút, không trả lời. Thực lòng mà nói, cậu thiếu niên này có vẻ ngoài khá nổi bật, nhưng ánh mắt lại mang chút nghịch ngợm và ngông nghênh, có thể nói là cậu ta là người ấn tượng nhất tôi từng gặp.

Cậu ta đưa tay ra, “Anh là con trai của dì, anh tên là Vinh Khiên.”

Tôi không nói gì, chỉ lạnh lùng và cảnh giác nhìn cậu thiếu niên trước mặt.

Cậu ta lấy ra một thanh chocolate, đưa tới trước mặt tôi. “Cô bé, chắc em thích ăn kẹo chứ.”

Tôi nhớ lại chút ngọt ngào trong ký ức hỗn loạn và ồn ào thuở nhỏ. Thì ra là anh ấy.

10

Ngoại không qua khỏi. Một buổi sáng sớm, y tá khi kiểm tra phòng đã phát hiện ngoại ra đi yên bình trong giấc ngủ. Bệnh viện rất lạnh lùng, họ đã chứng kiến quá nhiều cảnh sinh ly t.ử biệt, cái c.h.ế.t của ngoại không bị bệnh tật dày vò, coi như là một cái ch//ết nhẹ nhàng.

Dì nằm bò trên t.h.i t.h.ể ngoại khóc đến xé lòng. Tôi thì không khóc. Người mà sống lúc nào cũng mắng c.h.ử.i không ngừng, khi ch//ết lại nằm yên lặng như thế này. Từ nay sẽ không còn ai mắng tôi nữa, nhưng cũng không còn ai cần tôi nữa.

Vinh Khiên hỏi tôi, “Em không buồn sao?”

Nhiều năm sau, Vinh Khiên kể lại. Lúc đó tôi hoàn toàn không giống một cô bé chưa thành niên. Đôi mắt lạnh lùng, có buồn bã nhưng không nhiều, đầy sự bất lực và thất bại với thế giới.

Ánh mắt đó, sự lạnh lùng nhìn thấu thế tục và sự u ám của hy vọng tan vỡ.

Vinh Khiên nói, chính ánh mắt đó đã khiến anh để mắt đến tôi.

11

Tại lễ tang của ngoại, những người đến viếng đều là hàng xóm lâu năm. 

Một bà lão xông vào linh đường, ôm chầm lấy Vinh Khiên mặc đồ tang mà khóc nức nở. 

Khóc xong, bà ta cởi bỏ đồ tang trên người Vinh Khiên, định dẫn anh ấy đi.

Dì xông tới ngăn lại, bà lão liền tát dì mấy cái, mắng dì là đồ đàn bà đê tiện. 

Hàng xóm láng giềng lâu năm, tất nhiên có người đến kéo can ngăn. 

Trong những lời bàn tán, tôi biết được khi dì và Vinh T.ử Khôn bỏ trốn, họ giấu nhà ngoại của Vinh Khiên, lén đưa anh ấy đi. 

Sau đó, ba người bọn họ biến mất không dấu vết. 

Gia đình ngoại của Vinh Khiên đi tìm anh ấy đến phát điên, vì thế mà đã đến nhà ngoại tôi đập phá mấy lần. 

Lúc đó tôi còn nhỏ, cứ nghĩ chuyện đó là người bên nhà bố tôi làm.

Chuyện trở nên không thể kiểm soát, trong lúc đẩy qua đẩy lại, bức di ảnh của ngoại bị đẩy ngã. 

Khung kính vỡ tan tành, hai bên mới dừng lại. 

Ban quản lý khu phố đến hòa giải, mặt dì đã bị đ.á.n.h sưng lên, ngồi trên ghế khóc lóc đáng thương.

Vinh Khiên bị người nhà ngoại vây quanh, hỏi rất nhiều câu. Anh ấy nhíu mày, không muốn trả lời gì cả. 

Tôi ôm bức di ảnh của ngoại, lạnh lùng ngồi trên ghế của ban quản lý khu phố.

Vì bị hỏi quá nhiều lần, dù dì không muốn cũng phải gọi điện cho Vinh T.ử Khôn.

12

Ba ngày sau, ngoại được ch//ôn cất. Lúc đó mọi người mới thấy Vinh T.ử Khôn đến muộn. Hôm đó trời mưa, Vinh T.ử Khôn che ô đen, bình thản bước đến chỗ chúng tôi.

Ông ta mày rậm mắt to, dáng người cao lớn khỏe mạnh, tự nhiên có một khí thế mạnh mẽ. 

Dì trang điểm, nhưng không che giấu được vết thương trên mặt. 

Bóng dáng yếu đuối đứng trước bia mộ người thân, trông rất tội nghiệp.

Vinh T.ử Khôn ôm dì vào lòng, nhẹ nhàng an ủi, dì vùi đầu vào n.g.ự.c ông ta khóc nức nở. 

Tôi và Vinh Khiên đều mặc đồ đen, đứng bên nhau. 

Hai hình dáng một cao một thấp, rơi vào mắt Vinh T.ử Khôn, dù không biểu hiện gì, nhưng ánh mắt cũng lóe lên một chút.

Vinh T.ử Khôn không biết dùng cách gì, khiến người nhà ngoại của Vinh Khiên không còn làm loạn nữa. 

Lần cuối cùng tôi gặp họ, chú của Vinh Khiên cũng bị sưng một bên mặt, đúng vị trí mà dì bị đ.á.n.h. 

Nhưng, ông ta bị đ//ánh g//ãy hai chiếc răng.

13

Nhà ngoại chỉ còn lại mình tôi.

Nói ra thì bố tôi vẫn còn, người giám hộ không đến lượt dì. Dì là mẹ kế, nếu đưa tôi về nhà hiện tại của dì, thì nghĩ thôi cũng thấy rối ren.

Các cô chú ở khu phố đã liên lạc nhiều lần, nhưng bố tôi vẫn không chịu đưa tôi về nhà hiện tại của ông. 

Sau nhiều lần căng thẳng, bố tôi mới miễn cưỡng đồng ý gửi tiền cấp dưỡng 500 nhân dân tệ mỗi tháng vào tài khoản của tôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8