Hai Mươi Hai Năm Sau Khi Vào Cung
CHƯƠNG 5
Lý Huệ Vân sinh con trong ba ngày ba đêm, khi đứa trẻ ra đời đã không còn hơi thở, nàng ôm lấy chiếc gối mềm, đêm nào cũng khóc lóc.
Nghe vậy, ta không khỏi sợ hãi, Lý Huệ Vân khó sinh, từng chậu m.á.u được mang ra, cả cung đều ngập tràn mùi m.á.u tanh, vậy mà đứa trẻ khi sinh ra vẫn không giữ được mạng.
Bảy ngày sau khi Lý Huệ Vân sinh, ta bắt đầu trở dạ. Vì quá sợ hãi mà ta kiệt sức, khi Cảnh Niên chào đời, ta ngất lịm đi, đến khi tỉnh lại, nó đã được quấn khăn đặt bên cạnh ta, ta còn nhớ mơ hồ Tùng La từng nói rằng, Cảnh Niên được hoàng thượng bế qua một lần trước khi đưa vào đây.
“Tùng La, ngươi còn nhớ lúc ta sinh Cảnh Niên không, có phải ngươi đã nhìn thấy nó được đặt bên cạnh ta?”
“Nhớ chứ, nương nương, nô tỳ đích thân nhận Lục hoàng tử từ tay hoàng thượng.”
Tùng La dừng lại một chút, rồi nói tiếp, “Nhưng không phải nô tỳ tự mình ôm hoàng tử đến cho hoàng thượng. Hoàng thượng khi ấy vừa khỏi bệnh, thân thể còn yếu, nên ở một mình tại Đông Noãn các, không cùng thái hậu, khi nô tỳ đến Đông Noãn các, Trần ma ma bên cạnh hoàng thượng bảo nô tỳ đứng đợi ngoài cửa.”
Ta nhắm mắt lại, nữ y từng nói với ta, ta sinh đúng tháng, quá trình sinh nở thuận lợi, nhưng Cảnh Niên lại sinh non yếu ớt, thân thể gầy guộc. Nàng từng sờ bụng ta mà nói, đứa trẻ làm sao lại có thể gầy yếu như vậy?
Nhưng khi đó ta chìm trong niềm vui làm mẹ, chẳng để ý đến lời nàng nói.
7
Vào ngày Đông chí, tiểu Đức Tử hốt hoảng chạy vào phòng.
“Nương nương, Lục hoàng tử nói không đến nữa.” Tiểu Đức Tử tỏ vẻ khó xử, “Hơn nữa…”
Ta đặt Khang Gia xuống khỏi đầu gối: “Đi tìm tỷ tỷ Tùng Yên mà chơi đi, nàng vừa may cho con một con hổ vải.”
Khi Khang Gia đã rời đi, tiểu Đức Tử mới ấp úng nói: “Lý tiểu chủ cũng ở đó, hơn nữa, nô tài nghe Lục hoàng tử gọi Lý tiểu chủ là mẫu thân.”
Tùng La mặt đỏ bừng bừng: “Nàng ta thật không biết xấu hổ, đó có phải là con nàng ta sinh ra đâu?”
Ta lại cười, chẳng phải là đôi bên tình nguyện sao, hai người này nếu một người không có lòng, làm sao có thể gọi ra tiếng ‘mẫu thân’ kia.
Ta từ từ đứng dậy: “Tùng La, mang theo những món ăn vừa chuẩn bị, theo ta đi thôi.”
Đời trước vào ngày Đông chí năm này, hoàng hậu vì bệnh nặng, nhà có cháu gái đến thăm, lại bị hoàng thượng để mắt tới, ngay tại biệt điện của hoàng hậu mà cưỡng đoạt nàng, cuối cùng chỉ phong làm quý nhân.
Hoàng hậu tức giận đến nỗi thổ huyết, cháu gái nàng ta vừa mới đến tuổi trưởng thành, trong nhà đã chọn cho nàng vài chàng trai tài tuấn, nhưng lại bị Hoàng thượng ép đưa vào cung.
Hoàng hậu vốn đã bệnh nặng, chẳng mấy chốc mà qua đời, Hoàng hậu không được sủng ái, nhà mẹ đẻ yếu thế, cô gái nhỏ đó vào cung không ai che chở, lại bị Hoàng thượng lãng quên, chưa đến vài năm cũng qua đời.
Hoàng thượng đã muốn trong trời đông giá rét mà đi rong chơi khắp nơi, vậy thì hãy để việc ấy có ích một chút.
Ta vốn chỉ muốn nhận được sự cảm kích của hoàng hậu, giờ đây lại có thể gi//ết hai con chim bằng một viên đá.
Khi ta đi ngang qua cung hoàng hậu, quả nhiên thấy một cô gái mặc váy vàng nhạt, trên cổ quấn lông cáo trắng mềm mại, đang chơi đùa với vài tiểu tỳ nữ trước cửa cung.
Đại cung nữ của hoàng hậu đứng bên cạnh, thấy ta liền cúi người hành lễ: “Chúc an khang, Thục phi nương nương.”
Ta gật đầu: “Trời lạnh, mau về đi.”
Không gặp được hoàng thượng, ta đành đi một vòng rồi quay lại.
Lần này, ta thấy hoàng thượng, y hơi cúi người, gần như áp sát tai cô gái nhỏ, đại cung nữ của hoàng hậu đứng bên, cắn chặt môi, vẻ mặt vô cùng khó coi.
Ta cầm theo hộp thức ăn bước tới: “Xin chúc hoàng thượng an khang.”
“A Mạn?” Hoàng thượng có vẻ bối rối, “Nàng làm gì ở đây?”
Ta giơ hộp thức ăn lên: “Cảnh Niên bận rộn ôn tập, ngay cả Đông chí cũng không thể ăn được một bữa bánh chẻo, nên thần thiếp chuẩn bị một ít đem đến cho nó, hoàng thượng có muốn cùng dùng không? Mấy ngày trước Cảnh Niên còn hỏi đến hoàng thượng.”
“Vậy trẫm sẽ cùng đi với nàng.” Nói rồi, y cũng không nhìn cô gái nhỏ ấy nữa.
Đến bên ngoài phòng Cảnh Niên, ta ngăn cản Thường công công đang định vào thông báo: “Hoàng thượng, chúng ta lặng lẽ vào được không? Ngài đột ngột đến thăm, chắc chắn Cảnh Niên sẽ rất vui.”
Hoàng thượng mỉm cười gật đầu: “Cũng được, nếu Cảnh Niên đã nghỉ ngơi, thì cũng không nên làm phiền.”
Khi vừa đến gần cửa phòng, ta đã nghe thấy giọng của Cảnh Niên: “Mẫu thân, sau này, con nhất định sẽ không để mẫu thân phải chịu uất ức nữa.”
Giọng Lý Huệ Vân nghẹn ngào vang lên: “Mẫu thân tin con…”
“To gan!”
8
Hoàng thượng gầm lên, cắt ngang lời hai người trong phòng.
Cảnh Niên và Lý Huệ Vân hoảng hốt quỳ xuống: “Hoàng, hoàng thượng, thần thiếp…”
Hoàng thượng không hề có ý định nghe Lý Huệ Vân giải thích: “Lôi ả tiện nhân này ra ngoài đánh c//hế//t.”
Lý Huệ Vân gào thét trong đau đớn khi bị lôi đi, Cảnh Niên sợ hãi, vừa khóc vừa nói: “Phụ hoàng, nhi thần không muốn ăn cơm, là Lý nương nương ôm nhi thần, dỗ dành nhi thần, trong lòng nhi thần nàng như mẫu thân vậy, ngược lại mẫu phi, lâu rồi người chưa đến thăm nhi thần.”
Hoàng thượng lộ vẻ khó xử, quay sang nhìn ta.