Lư Mộc Lan
14

Cập nhật lúc: 2026-09-03 00:10:15 | Lượt xem: 5

Hoắc Đình hẳn cũng nhận ra khi quan tâm người khác nên mềm mỏng hơn, vì thế khi thấy gương mặt kinh ngạc của ta và Hoắc Trì, nét mặt ngài ấy có phần dịu dàng. 

Dường như người từng suýt đưa ta về cõi tiên không phải là ngài ấy. 

Lúc này có người vào báo: “Đại nhân, công t.ử và tiểu thư phủ Từ Tướng quân đến rồi.” 

Hoắc Đình khẽ nhướng mày: “Ừ?” 

Ngoài cửa đã vang lên tiếng cười ngọt ngào, trong trẻo của một cô nương, vừa bước qua ngưỡng cửa đã gọi: “A Trì, huynh về rồi à.” 

Một thiếu niên bên cạnh liền ngăn lại: “Nguyệt Nhi, không được vô lễ, phải chào tham chính đại nhân trước đã.” 

Nghe thiếu niên nhắc nhở, cô nương vội vàng hành lễ với Hoắc Đình. 

Cô ta ngẩng đầu lên, đôi mắt tròn xoe tràn đầy ánh thu, long lanh như biết nói. Vẻ ngoài kiều diễm, sinh động của nàng mang lại cho người ta cảm giác dễ chịu như gió xuân thổi qua, nét đẹp tự nhiên hoàn hảo. 

Có lẽ ta đã lâu không ra ngoài, cũng đã lâu không gặp một nữ t.ử hoạt bát như vậy, nên nhất thời ngây người. 

Hoắc Trì đứng dậy: “Khánh Chương huynh, A Nguyệt muội, mời ngồi.” 

Ngồi xuống, Từ Nguyệt chớp đôi mắt sáng như sao mà nhìn ta chăm chú. Hoắc Trì nói: “Khánh Chương huynh, đây chính là Lư Mộc Lan mà ta nhiều lần nhắc tới.” 

Từ Nguyệt nhanh tay nắm lấy tay ta, tiếp lời: “Muội đã nghe qua, tỷ là thiếp của  huynh trưởng A Trì, người năm đó cõng huynh ấy từ Mậu huyện về phải không? Muội còn tưởng tẩu là một bà cô trung niên, không ngờ lại trẻ thế này.” 

Ta cúi đầu mỉm cười, Hoắc Trì từ phía đối diện nắm lấy tay ta, rút ra khỏi tay Từ Nguyệt: “Mộc Lan là thê t.ử chưa cưới của ta, từ nhỏ chúng ta đã là thanh mai trúc mã ở Mậu huyện, nàng chưa từng là thiếp của huynh trưởng, đều là tin đồn bậy bạ mà thôi.” 

Mặt Từ Nguyệt có chút khó xử, trông có vẻ không vui. 

Hoắc Trì dù sao cũng còn trẻ, sự lúng túng, thiếu tự nhiên trong lúc tìm cách giải thích đều không qua được mắt ta. 

Sau đó, khi ta chuẩn bị rời đi, Hoắc Trì và Từ Khánh Chương vẫn còn trò chuyện, vừa ra đến cửa thì gặp Hoắc Đình vừa từ bên ngoài bước vào. 

Ngài ấy vừa phủi những bông tuyết trên tay áo, vừa liếc vào trong phòng một cái, khi nhìn về phía ta, ánh mắt ngài ấy như có điều gì hiểu rõ. 

Sau đó, Hoắc Trì cứ quấn lấy ta để giải thích, ta ung dung trong sân lật đất cho cây trà, hắn thì kể lại một năm ở Lang Hiên, nào là kết bạn với Từ Khánh Chương ra sao, gặp gỡ Từ Nguyệt thế nào, kể từ đầu đến cuối. 

Thấy ta vẫn không động tĩnh gì, Hoắc Trì liền cuống lên, giật lấy cái xẻng trong tay ta, mắt trừng lớn: “Mộc Lan, nàng như thế này là giận hay không giận? Ta càng ngày càng không hiểu nổi nàng nữa.”

Nếu nói giận, lúc Từ Nguyệt mỉa mai ta, Hoắc Trì đã không để nàng ta toại nguyện. 

Nếu nói không giận, thì lại tỏ ra ta quá không quan tâm đến chuyện hôm nay. 

Ta khẽ cười: “A Trì, ngài vốn dĩ là một tài t.ử xuất chúng, còn giỏi hơn cả Hoắc Tân thiếu gia năm đó. Có nữ t.ử ái mộ ngài là chuyện thường tình, tìm đến cửa ta cũng không bất ngờ, không sao cả.” 

“Không sao? Mộc Lan, nàng căn bản không quan tâm sao?” 

“A Trì, ta đâu thể vì chuyện nhỏ nhặt này mà cãi nhau với ngài? Từ cô nương không hiểu chuyện, chẳng lẽ ta cũng mặc kệ mà không quản sao?” 

Hoắc Trì ngẩn ra: “Ta không có ý đó, ta chỉ nghĩ Mộc Lan… cũng nên có chút cảm xúc, nếu không vui hay không hài lòng, nàng có thể bộc lộ ra. Nàng cứ thế này, không gợn sóng, ta không yên tâm.” 

Ta nghiêng đầu nhìn hắn: “A Trì, Từ Nguyệt bao nhiêu tuổi?” 

“Mười… chắc là mười bốn.” 

“Còn ta?” 

“Mười chín.” Hoắc Trì bắt đầu căng thẳng, “Mộc Lan, ta không để ý đến tuổi tác.” 

“A Trì, ta biết ngài không quan tâm đến chênh lệch tuổi tác giữa chúng ta, nhưng ngài đang còn trẻ, còn ta dường như chưa bao giờ có sự kiêu sa hay hoạt bát của một nữ nhi đúng tuổi. Ngài hẳn đã thấy nét già nua và mệt mỏi hiện rõ trên ta. Khi ngài, ta và Từ cô nương ngồi chung một chỗ, ai hợp với ai, người ngoài nhìn vào là hiểu ngay. Ngài cảm thấy lạ, ta há chẳng thấy tiếc nuối hay sao?” 

“Mộc Lan, là ta sai rồi.”

Hoắc Trì đột ngột ôm c.h.ặ.t lấy ta: “Ta thật vô lý, xin lỗi nàng. Nàng vì ta mà chịu bao khổ cực, vậy mà ta còn gây chuyện với nàng.”

Ta khẽ đẩy hắn ra, rồi quay lưng tiếp tục bận rộn với công việc: “Nghe nói Từ Tri Viễn đại tướng quân là người trung nghĩa, cương trực không đứng về phía Vương Dục hay Bành Chiêu. Ngài kết giao với công t.ử và tiểu thư nhà họ Từ cũng không sao, nhưng vẫn nên hỏi qua ý kiến của Hoắc đại nhân thì sẽ thận trọng hơn. Nghe đồn Bành Chiêu sắp thoái vị, chức tể tướng rất có khả năng sẽ về tay Hoắc gia. Ngài tuyệt đối không được gây ra sai sót gì trong thời điểm then chốt này, tất cả phải lấy tiền đồ của Hoắc đại nhân làm trọng, tương lai ngài cũng sẽ…”

Ta chưa kịp nói xong, phát hiện Hoắc Trì đứng bất động, nhìn ta bằng ánh mắt kinh hoàng, xen lẫn sự khó tin. 

Ta cũng nhận ra mình đã nói hơi nhiều, lộ ra bản thân biết quá nhiều điều không nên biết. 

Hoắc Trì bây giờ đã không còn dễ qua mặt như xưa. Ta nhanh ch.óng chuyển lời: “Nhìn ta này, cái tật lải nhải lại tái phát rồi. Ta chỉ là một nữ nhân, làm sao hiểu được mấy chuyện này chứ.”

***

Trước giao thừa, Hoắc Đình vào cung, không bao lâu sau đó, tin tức ngài ấy được thăng chức Tể tướng đã lan khắp kinh thành. 

Đến khi ngài ấy trở về từ cung, đã là đầu tháng Giêng. 

Qua lời ngài ấy hỏi, ta mới nhận ra đã mấy ngày không gặp Hoắc Trì. 

Đêm ấy, tiểu đồng được cử đi tìm người trở về báo rằng Hoắc Trì đang ở lầu Chính Dương, uống rượu say mèm cùng vài người bạn, khuyên mãi mà không chịu về. 

Hoắc Trì trước giờ vốn là người biết chừng mực, đây là lần đầu tiên hắn say rượu không về nhà. 

Hoắc Đình ngồi trên đại sảnh, không nói lời nào, ngài ấy xưa nay vốn vậy, vui buồn không hiện rõ. Nhưng mọi người trong phòng đều như cảm nhận được bão táp sắp đến, ai nấy im lặng không dám ho he. 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8