Lư Mộc Lan
19
Ta ngờ nghệch, chậm nhịp đáp lại: “Đại nhân, ngài vừa nói gì? Cái gì gọi là nếu ngài còn sống? Ngài sẽ gặp nguy hiểm gì sao?”
“Cô lo cho ta sao?”
Ta cảm thấy Hoắc Đình trước mắt không còn là Hoắc Đình nữa.
Ngài ấy như biến thành một người khác.
Ngọn núi nghiêm trang bỗng hóa thành cây trúc mềm mại dễ bị gió lay động, sự khác biệt này chẳng khác nào tuyết trên đỉnh núi chợt hóa thành hoa khôi trong lầu xuân, cất giọng gọi ta: “Lại đây, lại đây vui vẻ nào.”
“Tiểu danh của ta là Đông Thần, đừng gọi ta là đại nhân nữa, được không?”
Ta sợ đến phát khóc, vội lắc đầu: “Đại nhân, hay để ta kiểm tra lại vết thương cho ngài, có vẻ ngài bị trúng độc.”
Hoắc Đình ngưng lại, đôi mắt quyến rũ cuối cùng cũng thu lại chút mị lực, ngài ấy kéo vạt áo đang buông lỏng, thu về vẻ nghiêm chỉnh, thần thái u ám bỗng chốc hiện lên chút u oán: “Cô định đóng vai mèo vờn chuột sao?”
Ta lo sợ ngài ấy tức giận.
Nhưng nào ngờ ngài ấy cúi đầu cười thầm, sợ ta phát hiện, còn dùng ngón tay che lên khóe môi.
Nụ cười e thẹn, duyên dáng, tựa như ánh mặt trời ban mai rọi lên viên ngọc quý trong sáng.
Đây đâu còn là Hoắc Đình uy nghiêm lạnh lùng mà ta từng biết.
Không tin vào mắt mình, ta lại hỏi: “Đại nhân, ngài có bị thương ở đầu không?”
“Cô!”
Ngài ấy cau mày trừng mắt nhìn ta, vẻ giận dữ này mới đúng là Hoắc Đình mà ta quen thuộc.
Ta vội vàng chạy thẳng khỏi thư phòng.
16
Dù ở trong phủ sâu, ta vẫn biết rằng Kinh thành đang loạn lạc. Lo lắng cũng chẳng ích gì, từ trước đến nay, vẫn có những người có khả năng xoay chuyển tình thế khi ngàn cân treo sợi tóc.
Vì thế, ta vẫn tiếp tục công việc hàng ngày, chăm sóc cây cối, hoa lá.
Khi tuyết ngừng rơi, ta dành nhiều thời gian hơn bên cây trà hoa. Sau khi nhổ sạch đám dây leo độc, những bông trà nở càng rực rỡ hơn.
Chỉ như vậy, lòng ta mới có thể yên ổn một chút.
Hoắc Trì trở về vào một ngày nắng đẹp, khi hắn leo tường nhảy vào, vừa hay đáp ngay trước mặt ta.
Hắn kéo tay ta, không nói không rằng dẫn ta đi: “Mộc Lan, mau theo ta rời khỏi đây, kinh thành đại loạn rồi, ở đây cũng không an toàn nữa.”
Ta giữ hắn lại: “Ngài nói gì? Đây là tướng phủ, còn có nơi nào không an toàn bằng đây sao?”
Hoắc Trì quay đầu nhìn ta, lúc này ta mới nhận ra sắc mặt hắn vô cùng tệ, hai quầng mắt thâm đen.
“Vương gia Dục vương muốn tạo phản, đã tụ binh ngoài kinh thành. Nhưng hiện tại lại có người đứng ra tố cáo rằng đường huynh ta mới là kẻ chủ mưu đứng sau. Hoàng thượng bắt đầu nghi ngờ đường huynh, đã phái Hắc Giáp vệ đến bắt người, nên tướng phủ giờ cũng không còn an toàn nữa.”
Nghe chuyện này, ta cảm thấy tình hình nghiêm trọng hơn ta tưởng. Ta vào nhà, lấy gói hành lý đã chuẩn bị sẵn, rồi theo Hoắc Trì lên xe ngựa.
“A Trì, ngài muốn dẫn ta đi đâu? Chúng ta có đi tìm Hoắc đại nhân không?”
Ta vén rèm cửa xe nhìn ra ngoài, con đường phố xá từng phồn hoa giờ trở nên tiêu điều đáng sợ, không một bóng người, các cửa hàng đều đóng kín, cứ như sắp có đại nạn ập đến.
“Hoắc đại nhân không phản, ngài ấy là người hiểu rõ phép tắc làm quan hơn bất cứ ai. Hoàng thượng chẳng phải luôn coi ngài ấy như huynh đệ sao, làm sao lại có thể tin vào lời gièm pha mà nghi ngờ ngài ấy được?”
Ta nói với Hoắc Trì, cũng như tự an ủi chính mình, cố giữ cho lòng nhẹ nhàng hơn.
“A Trì, ngài nói đi?”
“Mộc Lan, nàng có thật sự hiểu rõ đường huynh ta không?”
Gương mặt Hoắc Trì hiện lên vẻ thờ ơ xa lạ mà ta chưa từng thấy trước đây, khiến ta ngớ người.
“Có những lời đồn đại trong phủ mà trước đây ta nghĩ là vô căn cứ, giờ lại có vẻ không phải vậy. Cũng phải, trong mắt nàng, ta vẫn mãi là một đứa trẻ chưa trưởng thành, còn đường huynh ta vượt trội hơn ta về mọi mặt, nắm quyền cao chức trọng, nàng thích huynh ấy cũng là điều đương nhiên. Nhưng nàng đã hứa với ta rồi, sao có thể đùa giỡn với ta như vậy?”
“A Trì, ngài biết mình đang nói gì không? Ta cũng như ngài, luôn coi Hoắc đại nhân như huynh trưởng, hơn nữa đây không phải là lúc để tranh luận những chuyện này.”
Một nụ cười cay đắng thoáng hiện trên môi Hoắc Trì: “Ta ghen tị thôi, Mộc Lan. Ta không phải là vô dụng, chỉ là sinh không gặp thời. Nếu ta lớn hơn nàng vài tuổi, có thể giống như Hoắc Đình, thì đã không để nàng chịu khổ như vậy. Nếu nàng gặp nạn, ta cũng có thể gánh vác cho nàng.”
“Ta chỉ là không cam lòng. Những gì Hoắc Đình làm được vì nàng, ta cũng sẵn lòng làm. Chỉ là…”
Nếu như không có lần Hoắc Đình bị thương và hành xử kỳ lạ, có lẽ ta đã có thể quở trách Hoắc Trì vì những lời lẽ ngông cuồng, bôi nhọ danh dự của người khác. Ta quay mặt đi, nhìn chằm chằm vào một góc xe ngựa, hy vọng hắn đừng nói thêm nữa.
“Nàng nói đúng, đường huynh rất hiểu cách tiến thoái khi làm quan. Đó là lý do vì sao nhiều năm qua huynh ấy có thể vượt qua sự nghi kỵ của Hoàng thượng một cách an toàn. Nhưng con người dù hoàn hảo đến đâu cũng có nhược điểm. Đường huynh dù hoàn mỹ đến vậy, nhưng cũng có người mà huynh ấy muốn che chở. Một khi động lòng tư, ắt sẽ để lộ sơ hở. Đường huynh đã nhiều lần đấu khẩu với Bành Chiêu trước mặt Hoàng thượng, chỉ để ém nhẹm cái c.h.ế.t của Bành Diệu Tổ. Bành Chiêu không tin rằng Bành Diệu Tổ c.h.ế.t vì đột ngột hay vì bệnh ho, mà ngược lại, quốc công phủ và nhà họ Bành đều nhận ra rằng đường huynh không còn thanh bạch nữa. Nếu trước kia cuộc chiến giữa đường huynh, Bành Chiêu, quốc công phủ và Vương gia Dục vương chỉ là âm ỉ, thì kể từ khi Bành Diệu Tổ c.h.ế.t, cuộc đấu đá trong triều đình đã trở nên sóng gió cuồn cuộn.
“Tất cả những điều này, nàng thừa biết là vì ai.”
Giọng nói của Hoắc Trì lạnh lẽo dần. Rõ ràng trong thời gian rời khỏi phủ, có kẻ đã tiết lộ cho hắn mọi sự thật.