Nhất Kiến Chung Tình
5
11
Ta trong lòng vẫn lo lắng cho Phương nhũ mẫu, không biết bọn họ có động thủ với bà hay không, tuổi tác của bà đã cao, thân thể cũng chẳng còn khỏe mạnh.
Kết quả chưa đầy nửa canh giờ, Thẩm Dạ Sơ dẫn một đám tiểu tư người hầu lớn nhỏ hùng dũng bước vào, đến đón ta ra ngoài.
Hắn nhanh ch.óng lao vào cửa, một tay kéo ta vào, bước nhanh vài bước, hơi dùng lực đặt ta nằm xuống bên cạnh cái bồ đoàn.
Còn thì thầm nhắc nhở: “Mau nằm xuống, nhìn xem ta thay nàng trút giận như thế nào!”
Ta không hiểu, nhưng vẫn nằm xuống, giả bộ yếu ớt không còn chút sức lực.
Thẩm Dạ Sơ lớn tiếng gọi: “Vãn muội muội, nàng ốm thật sao?”
Gọi xong, thấy người sắp vào đến, hắn lại nhỏ giọng nhắc: “Chút nữa đừng sợ, cứ nghe ta là được.”
“Được.”
Vì là phu thê chưa cưới, lúc nguy cấp cũng không cần quá câu nệ.
Thẩm Dạ Sơ ôm lấy ta, chân bước nhanh, vội vã đi ra tiền viện.
Người ngoài nhìn vào không khéo còn tưởng ta sắp bệnh c.h.ế.t rồi.
Ta không nhịn được, cười thành tiếng trong lòng hắn.
“Chàng lại nghĩ ra trò gì nữa vậy? Mau nói nhỏ cho ta nghe với.”
Tai Thẩm Dạ Sơ đỏ bừng, liếc nhìn đám tiểu tư theo xa phía sau, rồi mới nhỏ giọng nói: “Ta đã mời cữu cữu của nàng, còn có phụ thân ta cùng mấy vị đại nhân, chút nữa nàng cứ giả bộ yếu ớt, lời còn lại, cữu cữu của nàng sẽ thay nàng làm chủ công đạo.”
Ta lo lắng hỏi về Phương nhũ mẫu: “Phương nhũ mẫu hình như bị người của Lâm thị nhốt rồi, không biết có chuyện gì không?”
“Đừng sợ, kế mẫu nhốt người mà nguyên phối để lại cho nhi nữ đích xuất, nói ra chẳng phải bà ta càng không có lý sao, chút nữa lấy luôn làm chứng cứ.”
“Được.”
12
Vừa bước vào tiền sảnh, Thẩm Dạ Sơ đặt ta ngồi sau bình phong, để nhũ mẫu biết y thuật của Trương Đại nương t.ử bắt mạch cho ta.
“Vân đại cô nương không phải bệnh nặng, chỉ là cơ thể lâu ngày ăn uống thiếu thốn, tâm tư lo nghĩ nhiều, lại thêm bị nhiễm phong hàn, cần dùng t.h.u.ố.c điều dưỡng mới khỏi.”
Ta khẽ nắm khăn tay, bên ngoài bình phong có một nam nhân trông hao hao giống mẹ ta bước nhanh vào.
Thấy ta yếu ớt, ánh mắt ông hiện rõ nỗi đau xót như thể nó hữu hình.
Tay ông run rẩy vì giận, quay lại chỉ thẳng vào Vân T.ử Lâm theo sau vào phòng: “Ngươi tốt lắm, thật là quá tốt! Năm đó ta đã thấy ngươi chẳng phải thứ tốt đẹp gì, nhưng Linh nhi nhà ta lại bị ngươi lừa gạt tin vào những lời giả dối của ngươi.”
“Hiện nay ngươi đã hại nàng yểu mệnh, lại còn muốn hại cả nhi nữ duy nhất của nàng, thật sự coi nhà họ Hoắc chúng ta đã c.h.ế.t hết phải không, nên mới để các ngươi có thể tùy tiện ức h.i.ế.p như vậy!”
Vân T.ử Lâm hoảng sợ, vội vàng bước lên chắp tay nói: “Đại cữu gia, sao lại nói vậy? Phạt Vãn nha đầu cũng vì nàng đã làm hại muội muội trước.”
“Vậy chẳng lẽ không cho ăn uống lâu ngày cũng là nàng hại muội muội? Đổi hôn sự cũng là nàng làm sao? Vân đại nhân đúng là làm một ngôn quan tốt đấy, cái miệng khéo lật trời che mưa kia quả không tầm thường!”
Thẩm Dạ Sơ lén nhìn ta, ta cúi đầu cười khúc khích, khẽ ngoắc ngón tay hắn.
Nhỏ giọng bảo: “Cữu cữu của ta quả không hổ danh là ngôn quan, thật sự là bậc kỳ tài trong chốn quan trường.”
Thẩm Dạ Sơ mỉm cười, đưa cho ta một miếng bánh: “Cữu cữu của nàng ở triều đình cũng đã nhiều lần khiến kẻ khác không còn lời nào để nói.”
Ta liếc hắn một cái, giả bộ ngây ngô hỏi: “Tam lang nhà họ Thẩm sao lại gọi cữu cữu của ta thân mật như vậy?”
Thẩm Dạ Sơ sững sờ trong giây lát, sau đó mặt đỏ bừng.
“Vãn muội muội…”
Hắn bối rối chỉ biết ngốc nghếch gọi tên ta, chẳng thể nói thêm lời nào.
Vân T.ử Lâm bị mắng đến mức không dám hé môi, Lâm thị bỗng chen vào: “Lời của cữu lão gia thật không đúng, Vãn nha đầu là tỷ tỷ mà không có đức hạnh, làm cha phải có trách phạt một hai phần.”
“Huống hồ, cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, hôn sự của Vãn nha đầu gả cho ai, đương nhiên là do lão gia nhà chúng ta quyết định!”
Nghe xong, cữu cữu của ta cười nhạt trong cơn giận: “Hay lắm, hay lắm, ta thật không biết trong Vân phủ, lại là Lâm đại nương t.ử nắm quyền, còn Vân đại nhân thì giỏi làm một kẻ phu xá thủ!” (chồng nhu nhược)
Vân T.ử Lâm vội đáp: “Không cần biết ai nắm quyền, hôn sự này nhất định phải do cha của nàng định đoạt.”
Lời vừa dứt, từ ngoài cửa bước vào một võ tướng thân khoác giáp.
“Cơn gió nào thổi đến tận nhà họ Thẩm chúng ta vậy? Vân đại nhân thật là uy phong!”
13
Ông nâng tay chào phủ doãn Kinh đô và quan Ngũ thành binh mã ty, rồi quay về phía cữu cữu ta cúi đầu chào.
“Nay chư vị đại nhân đều có mặt, hãy mau ch.óng đưa con dâu chưa qua cửa của ta ra đây, để ta xem kẻ nào dám bắt cóc con dâu nhà họ Thẩm ta!”
Trương Đại nương t.ử đứng dậy, ánh mắt liếc về phía Lâm thị.
“Lão gia đến muộn chưa rõ sự tình, Vãn nha đầu nào phải bị người ta bắt cóc, rõ ràng là có kẻ ỷ vào thân thế nàng cô đơn không nơi nương tựa, muốn nhốt nàng trong từ đường cho đến c.h.ế.t bệnh, để nhường chỗ cho đích nữ cao quý nào đó!”
Lệnh Quốc công phất tay áo giận dữ.
“Được! Đã muốn nhường chỗ, ta – vị cha chồng tương lai này – sẽ không dễ nói chuyện đâu. Hoắc đại nhân, ý ngài thế nào?”
Cữu cữu ta hất vạt quan bào, cao giọng nói: “Nữ nhi nhà họ Hoắc chúng ta không phải dễ ức h.i.ế.p đâu! Người đâu, thu xếp đồ đạc cho đại cô nương!”
“Nhà họ Vân các ngươi nuôi không nổi Vãn nha đầu, nhà họ Hoắc chúng ta sẽ nuôi!”
Vân T.ử Lâm tiến lên định ngăn cản, nhi nữ của ông ta bị nhà ngoại cữu đem đi, nếu để chuyện này xảy ra, về sau làm sao ông ta còn mặt mũi? Dù rằng, sau chuyện hôm nay, ông ta vốn đã chẳng còn gì để giữ.
Ta được Thẩm Dạ Sơ đỡ ra khỏi bình phong, lộ rõ khuôn mặt trắng bệch, nhìn về phía cữu cữu: “Cữu cữu ơi! Phương nhũ mẫu hôm qua muốn gửi thư cho cữu cữu, nhưng bị người của Lâm thị nhốt lại không biết hiện giờ tình trạng ra sao. Thân thể của bà vốn đã không tốt, cữu cữu…”
Cữu cữu ta mặt lạnh lùng: “Ta làm quan bao năm, hôm nay thật là mở mang tầm mắt!”
“Vân đại nhân, ngày mai chúng ta gặp lại nhau ở triều đình!”