Nhất Kiến Chung Tình
7

Cập nhật lúc: 2026-09-03 16:31:05 | Lượt xem: 7

Nhìn dáng vẻ ngơ ngác của hắn, ta cố ý kéo cổ áo hắn, ngả vào lòng hắn, ghé sát tai hắn, dùng giọng trêu chọc:

“Tam lang có muốn cùng ta tư tình không?”

Cả người hắn cứng ngắc như khúc gỗ, hô hấp dồn dập như thể vừa chạy hai dặm đường.

Ta bị hắn đột nhiên trùm chăn kín đầu, sợ đến mức kêu lên một tiếng ngắn: “A!”

Thẩm Dạ Sơ ngoài chăn, lúng túng nói vội: “Vãn muội muội, nghỉ ngơi sớm đi.”

Rồi hắn chạy biến!

Để lại cánh cửa sổ bị mở đập qua đập lại.

“Phụt! Ha ha ha ha ha.”

Ta trùm chăn kín đầu, không nhịn được cười thành tiếng.

Cười một lát, ánh mắt ta rơi xuống bàn đầy bánh trái đủ loại, khoảnh khắc này, ta bỗng hiểu được nỗi khổ tâm của mẫu thân.

16

Ta mơ hồ nhớ lại thuở ấu thơ, mẫu thân đưa ta và mấy đứa trẻ khác trong kinh thành đi chơi cùng nhau, có rất nhiều đứa trẻ đồng trang lứa.

Ta xinh xắn đáng yêu, có phu nhân còn đùa giỡn, đẩy con trai nhỏ của mình tới làm quen với ta.

Mấy đứa khác thì bề ngoài ngoan ngoãn, nhưng khi không có người lớn, liền chìa tay ra giật bông hoa trên tóc ta.

Chỉ có Thẩm Dạ Sơ, lúc ấy như một con nghé con vụng về lao tới, mặt đỏ bừng, lấy từ trong áo ra một miếng bánh đã giấu kín đưa cho ta.

“Vãn muội muội, cho… cho muội ăn!”

Ta nhìn những ngón tay dính đất của hắn, còn bánh trong chiếc khăn tay bị ép vỡ, sợ hãi lắc đầu.

Hắn thấy ta không ăn, liền sốt ruột, bước tới một bước định tự tay đút cho ta.

“Đây là món ta thích nhất, không lừa muội đâu!”

Hắn định tiến lên, ta sợ hãi lùi lại, cuối cùng ngã nhào xuống đất.

“Đau quá!”

Ta đau đến mức òa khóc.

Thẩm Dạ Sơ luống cuống muốn dỗ ta, nửa ngày chẳng nghĩ ra cách nào, cuối cùng c.ắ.n răng, nhặt một nắm đất lên bôi đầy mặt mình.

Trông như một con khỉ đất, vừa xấu vừa ngốc, lại thêm hàm răng trắng hếu của hắn trông thật ngờ nghệch.

“Phụt ha ha ha, huynh ngốc quá đi!”

Thấy ta cười, hắn liền đến gần, gật đầu liên tục: “Ta ngốc, ta ngốc, ta thật ngốc.”

Xa xa, sau bụi cây, là vạt váy tím nhạt của mẫu thân ta, cùng với tiếng trò chuyện của bà với Trương Đại nương t.ử vang vọng:

“Năm đó hắn rời kinh thành, hỏi ta chọn người ta yêu, hay người yêu ta.”

“Nhưng hắn vội vã mang quân đi, không biết trong lòng ta chỉ có hắn, còn tưởng rằng ta thích Vân T.ử Lâm đến cầu thân.”

“Ta muốn đi theo hắn, nhưng lúc đó ta đã có thai, Tố Lan, tỷ nói ta phải làm sao?”

Giấc mộng dừng lại ở đây, ta giật mình tỉnh giấc, tay ôm lấy n.g.ự.c, cơ thể run lên không ngừng.

Giấc… giấc mơ này là thật sao?

17

Không còn sự cản trở của nhà họ Vân, hoàng thượng cũng đã hay biết, hai nhà Thẩm và Hoắc đều cho rằng không nên trì hoãn hôn sự nữa, liền định ngày sớm hơn.

Ngoại tổ mẫu vốn muốn giữ ta lại thêm vài ngày, may mà hai nhà không cách xa, đi một đoạn đường là có thể về thăm nhà.

Phủ đệ khắp nơi giăng đèn kết hoa, chỉ có ta là không có việc gì làm.

Tay rảnh rang, lòng lại đầy chuyện, ta không ngừng nhớ tới lời của mẫu thân trong giấc mơ.

Rốt cuộc ta có phải nhi nữ của Vân T.ử Lâm không?

Nếu không phải, vậy ta là con của ai?

Càng gần đến ngày cưới, lòng ta càng rối bời, cuối cùng khi Thẩm Dạ Sơ đến thăm buổi tối, hắn nhìn ra ngay.

Hắn hoảng hốt, tay run lên: “Vãn muội muội, không lẽ… muội hối hận vì đã đồng ý cưới ta?”

Ta sững sờ, chỉ thấy Thẩm Dạ Sơ thật ngốc.

“Nếu hối hận, ta đã chẳng còn gặp huynh nữa!”

“Vậy sao muội không vui? Có phải nhớ mẫu thân không?”

“Không phải.”

Ta c.ắ.n một miếng bánh mà Thẩm Dạ Sơ mua cho.

“Ta có một chuyện muốn biết, nhưng không biết có nên hỏi ngoại tổ mẫu hay không.”

Chúng ta ngồi bên giường, gió lạnh từ ngoài cửa sổ thổi vào, ta vừa cảm thấy lạnh thì đã có một chiếc áo khoác ấm áp phủ lên vai.

Thẩm Dạ Sơ đã khoác chiếc áo choàng lớn lên người ta.

“Nếu đã muốn biết, vậy cứ đi hỏi đi.”

Giọng huynh ấy dịu dàng, đôi mắt dưới ánh đèn sáng rực.

“Ta sẽ đợi nàng quay lại.”

Trong lòng ta cảm thấy nóng bừng, vội vàng đứng dậy, nhìn Thẩm Dạ Sơ, định nói gì đó, nhưng lại không thốt nên lời.

Cuối cùng, chỉ đỏ mặt nói một câu: “Huynh đợi ta nhé!”

Rồi chạy ra khỏi cửa, hướng về viện của ngoại tổ mẫu mà chạy.

18

Ta chạy đến mức tóc tai rối bời, trên tay vẫn cầm nửa miếng bánh, ngoại tổ mẫu chưa ngủ, thấy ta tới.

Bà còn đùa với ngoại tổ mẫu: “Không biết đại cô nương nhà chúng ta ăn phải món bánh gì ngon lắm, nửa đêm lại chạy đến đưa cho lão thái thái đấy.”

Ta xấu hổ cười ngốc hai tiếng.

Ngoại tổ mẫu thấy ta có chuyện muốn nói, bèn đóng cửa phòng, bên trong chỉ còn lại hai bà cháu.

“Vãn nha đầu muốn hỏi gì ngoại tổ mẫu thế?”

Lời ở đầu môi ta cứ chần chừ mãi, cuối cùng vẫn khô khốc thốt ra:

“Ngoại tổ mẫu, con… thật sự là nhi nữ của phụ thân con sao?”

Ngoại tổ mẫu nhìn ta mà không nói gì, như thể đang suy nghĩ xem ta biết chuyện từ đâu.

“Ông ấy đối với con như vậy, ngày xưa đối với mẫu thân cũng cung kính dư thừa mà thân thiết thì chẳng có bao nhiêu. Ngoại tổ mẫu, hôm nọ con nằm mơ thấy thời thơ ấu, thấy cả mẫu thân…”

Ngoại tổ mẫu giang tay ôm lấy ta đang rơi lệ, rồi kể về chuyện của mẫu thân.

Câu chuyện rất đơn giản, từ nhỏ hai người đã là thanh mai trúc mã, sau đó có người đỗ thám hoa đến cầu thân với mẫu thân, người đó rất có tài văn chương, mẫu thân chỉ hỏi vài câu cho có lệ.

Nhưng người thanh mai trúc mã thấy vậy mà hiểu lầm, còn chưa kịp xóa bỏ hiểu lầm đã nhận chỉ mang binh rời kinh thành, đi rồi chẳng quay lại.

Mẫu thân vốn định theo ông ấy, nhưng lại phát hiện trong bụng đã có ta, thế là trong lúc Vân T.ử Lâm quỳ khóc cầu xin, bà đã mang sính lễ khổng lồ theo về nhà họ Vân.

Nhà họ Hoắc giúp Vân T.ử Lâm thăng tiến, tài sản của mẫu thân cũng toàn lực tương trợ, Vân T.ử Lâm chỉ cần nhẫn nhịn đứa nhi nữ là ta, là có được gia tài kếch xù cùng một nhà vợ danh tiếng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8