Vong Trần
11

Cập nhật lúc: 2026-09-04 05:01:09 | Lượt xem: 3

“Dù vậy cũng phải kiên trì ngâm, có vậy mới hồi phục nhanh được.” Tiểu T.ử như nhớ lại gì đó, nhíu mày nói: “Lần ấy ngươi bị thương nặng như vậy, làm ta sợ c.h.ế.t khiếp.”

“Ta nghĩ, sư phụ sẽ không để ngươi ra tiền tuyến nữa trong một thời gian ngắn.”

Làm sao mà nghe theo lão được, ta vừa nghĩ vừa đi về phía phòng thay đồ.

Đến cửa phòng, ta phát hiện bên trong vẫn có người.

Thánh Y Các đông đệ t.ử, mỗi phòng vài người, ta chỉ thân quen với Tiểu Tử, những người khác không nói chuyện nhiều.

Vì vậy ta đành ngoan ngoãn đứng ngoài ôm y phục đợi.

“Ta nghe nói, nàng lại cùng sư phụ đến gặp điện hạ rồi.”

“Thật sao? Ta thấy nàng ấy nên dừng lại đi thì hơn, bao lâu rồi mà ngươi thấy điện hạ có nhìn nàng lần nào không? Chắc còn chẳng biết nàng là ai.”

“Thôi đi, điện hạ sao có thể để mắt đến nàng chứ.”

Chẳng ngờ lại nghe chuyện về mình…

“Nghe nói, Chiến thần điện hạ phi thăng là do vượt qua tình kiếp, trong lòng có lẽ vẫn nghĩ đến phàm nữ nọ.”

“Ngươi mà biết mối quan hệ giữa thượng thần Thanh Sương và điện hạ, chắc sẽ không nói vậy đâu…”

Hai người này nói chuyện bao giờ mới xong đây? Bọn họ không thay nhưng ta phải thay!

Vậy là ta gõ nhẹ vào cửa, lễ phép nói: “Xin hỏi bên trong xong chưa? Xong rồi thì nhanh ra ngoài nhé, có người còn cần dùng nữa.”

Cuối cùng, khi hai người bước ra trong vẻ ngượng ngùng, ta vẫn bình thản cúi chào, tặng cho họ một nụ cười lịch sự: “Cảm ơn.” 

19

Nước t.h.u.ố.c đêm nay lạnh buốt, khiến ta vừa ngâm vừa run rẩy vì không thích nghi kịp với cái lạnh thấu xương ấy.

Tựa vào mép hồ, ta cầm bầu rượu xin từ chỗ Dược thần, nhấp từng ngụm một.

“Ngươi đã hứa với ông ấy là chỉ uống một chén, giờ thì sao? Đã uống cạn cả bầu rồi đấy.” Hệ thống lên tiếng nhắc nhở.

Ta nheo mắt, chăm chú nhìn vào miệng bầu rượu, rồi lẩm bẩm: 

“Vậy thì cứ uống cạn đi, cùng lắm thì ta lại xuống trần hái thêm ít thảo d.ư.ợ.c bù vào cho ông ấy.”

Rượu này khá mạnh, không biết được ủ từ thứ gì. Đến mùi t.h.u.ố.c trong hồ ta cũng không cảm nhận được nữa, chỉ thấy toàn mùi rượu nồng nàn.

Khi ta đang mượn rượu giải sầu, thì có kẻ kia đang cùng mỹ nhân trong căn phòng ấm áp, lại còn thổ lộ tâm tình.

Ta lắc đầu, gạt những suy nghĩ này ra, rồi lại ngửa cổ uống thêm ngụm nữa.

Giữa lúc mơ màng, ta nghe thấy tiếng người xuống nước. Hồ t.h.u.ố.c không lớn, ta ngẩng lên, nhìn thấy một bóng người mờ ảo phía trước.

Lão Dược thần rất keo kiệt, hồ t.h.u.ố.c nhà lão hiếm khi để người ngoài tự do ra vào, trừ phi đối phương bị thương rất nặng.

Hoặc là… người này địa vị tôn quý, không thể từ chối.

Không lẽ ta vừa gặp một thượng thần?

Một tiểu tiên và thượng thần cùng ngâm chung một hồ thì chẳng hợp lễ nghi cho lắm.

Dược thần cũng chẳng nói trước với ta là hôm nay có người khác sẽ đến. Ta vừa nghĩ thầm vừa âm thầm bò lên mép hồ.

Không ngờ đối phương lại nhận ra ý định của ta và lên tiếng: “Ngươi cứ ngâm của ngươi, không cần tránh.”

“À… Ừm.” Ta đáp lại bâng quơ, rồi chậm rãi quay lại hồ.

Giọng nói này nghe thật quen…

Ta gõ gõ vào đầu mình, nghĩ thầm sao có thể là hắn được, giờ hắn đang ở cùng với Lâm Thanh Sương kia mà.

Cơn say kéo đến, ta cảm thấy toàn thân bắt đầu nóng lên. Mang theo chút tò mò, ta âm thầm lấn thêm vài bước.

Người đó vẫn đứng yên ở đó, mực nước ngập tới ngang hông, có thể mơ hồ thấy thân trên để trần của hắn.

Tim ta bỗng đập nhanh hơn. Rượu vào can đảm thêm phần, ta lại nhích thêm vài bước.

Bóng người trước mắt ngày càng rõ ràng. Ta bắt đầu tự hỏi, liệu có phải mình uống say nên sinh ra ảo giác không.

“Ngươi uống rượu à?” Hắn hỏi.

“Uống vài ngụm thôi.” Ta ngẩn người đáp, “Ngươi ngửi thấy à?”

“Ừ.”

Hắn vừa nói vừa bước đến gần ta.

Giờ thì ta nhìn rõ hoàn toàn. Với cái đầu mụ mị như bị keo hồ dính c.h.ặ.t, ta ngẩn ngơ ngắm nhìn khuôn mặt lạnh lùng của hắn, ngơ ngẩn một lúc, có chút không tin nổi.

“Ngươi đã uống bao nhiêu rồi?” Hắn đã đi đến trước mặt ta, cau mày hỏi.

Càng lúc ta càng chắc chắn, đây chỉ là người do ta tưởng tượng ra thôi, vì đã lâu lắm rồi ta không thấy vẻ mặt lo lắng ấy trên khuôn mặt này.

Ta đưa tay, thử vẫy vẫy trước mặt hắn, hắn vẫn chăm chú nhìn ta, không chớp mắt, cũng chẳng hỏi gì.

Chóp mũi bỗng cay cay, ta nhỏ giọng hỏi:

“Là ngươi thật sao?”

“Là ta.” Hắn đáp.

Nghe xong, không do dự, ta lao tới ôm c.h.ặ.t lấy hắn.

Không ngờ lại có thể gặp lại hắn theo cách này.

Ta chớp chớp mắt, nước mắt thi nhau rơi xuống từng giọt lớn.

“Ta nhớ chàng quá!”

20

Lúc tỉnh dậy đã là một tuần sau.

Ta đã cầm nhầm rượu trăm năm của Dược thần, suýt chút nữa là say không tỉnh.

Sau khi tỉnh lại, ta còn bị phạt chép y thư. Ta chẳng nhớ gì về chuyện đêm đó mình về nhà ra sao.

Tiểu T.ử nhìn ta với vẻ mặt khó tả:

“Ta chỉ biết là sau khi về, ngươi cứ ôm cột nhà khóc mãi không chịu buông.”

Nàng ấy chợt nghĩ ra gì đó, lại nói thêm: “Ngươi còn gọi tên điện hạ nữa.”

Ta: “…”

Mất mặt đến tận xương tủy rồi.

Tiểu T.ử hỏi: “A Ly, sao ngươi lại chấp nhất với điện hạ như vậy?

“Người ta đều tránh tiền tuyến như tránh tà, còn ngươi thì cứ xông pha ra đó.

“Lần trước còn bị thương nặng đến thế.”

Nàng ấy thở dài: “Nói thật lòng, nếu là chiến thần điện hạ, thì thôi, ngươi đừng cố nữa.”

Ta vẫn cầm quyển sách t.h.u.ố.c, giả vờ thờ ơ nói: “Ta chưa bao giờ nghĩ mình có thể mong đợi gì ở hắn.”

“Hy vọng là như thế.” Tiểu T.ử thở dài.

Toàn bộ Thánh Y Các đều đồn rằng một tiểu tiên y d.ư.ợ.c nho nhỏ như ta lại có ý đồ không đứng đắn với điện hạ.

Nhưng ai nấy đều biết, trong lòng Tần Lạc Trần chỉ có thượng thần Thanh Sương.

Với người ngoài luôn lạnh lùng xa cách, nhưng khi đối diện với Lâm Thanh Sương, hắn lại có một vẻ khác hẳn.

Bao nhiêu người vì thế mà đoán già đoán non.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8