Bốn Mùa
2

Cập nhật lúc: 2026-09-04 10:36:06 | Lượt xem: 7

Ta chỉ có thể nắm c.h.ặ.t t.a.y Xuân Lộ, dùng tay áo che đi mà lén nhét vào tay nàng một mẩu bạc, rồi nói một câu cuối cùng:  

“Xuân Lộ tỷ, bảo trọng nhé.”  

Nàng gắng sức giằng khỏi tay những kẻ đang giữ c.h.ặ.t lấy mình, ôm c.h.ặ.t lấy ta. Giọng nàng nhẹ nhàng như gió thoảng bên tai:  

“Giúp tỷ… Giúp tỷ tìm Đại gia, để chàng cứu tỷ.”  

Khi nàng nói những lời ấy, Đổng ghẻ lở đứng ngay bên cạnh, nhe hàm răng vàng khè, ánh mắt thèm khát nhìn nàng. Đại phu nhân đã giao khế ước bán thân của Xuân Lộ cho hắn. Từ giờ, hắn chính là “người đàn ông” của nàng.  

Ta biết, ta không nên xen vào. Nhưng chúng ta đã cùng vào viện từ năm bảy tuổi, trải qua mười năm bên nhau. Những tháng ngày nương tựa lẫn nhau đã làm tan biến lý trí của ta.  

Ta chờ ba ngày, cuối cùng cũng gặp được Đại gia.  

Ngay bên ngoài viện chúng ta, dưới chiếc cầu gỗ nơi ngài ấy từng thì thầm với Xuân Lộ, ta nhìn thấy ngài chặn đường Hạ Hà, bóp nhẹ tay nàng và cười:  

“Cô gái ngoan, đôi khuyên tai này tặng cho ngươi. Chờ ngươi vào viện rồi, gia sẽ yêu thương ngươi thật tốt.”  

Ta không nói một lời, quay lưng bỏ đi. Ta thật ngu ngốc. Chỉ là một món đồ chơi, ai mà quan tâm nó tên là Xuân Lộ hay Hạ Hà kia chứ?  

04

Thu Sương là người đầu tiên rời đi, nàng được gả cho Liễu Quản sự.  

Ta và Hạ Hà đều chỉ làm thiếp, chỉ có một bữa tiệc nhỏ với y phục hồng nhạt, còn các ông chủ thì dĩ nhiên không xuất hiện. Nhưng nàng lại có một lễ cưới trọn vẹn.  

Liễu Quản sự là quản sự ba đời trong Hầu phủ, phụ thân hắn cũng từng là một quản sự đắc lực. Hắn sớm đã có một ngôi nhà bên ngoài. Ta và Hạ Hà dồn hết sức, thêu cho nàng một bộ lễ phục ‘Long Phụng Trình Tường’, trong tiếng kèn sáo rộn ràng, nàng bước lên kiệu hoa mà ta mãi mãi không bao giờ được đặt chân tới.  

Khoảnh khắc cuối cùng, nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, rơi nước mắt nói:  

“Từ khi ngươi nói ngươi muốn làm thiếp, ta đã định cả đời này không nói chuyện thân tình với ngươi nữa. Nhưng nếu không hỏi câu này, ta lại không cam tâm. Rõ ràng trước đây ngươi cũng giống ta, không thèm tranh giành, sao đến lúc này lại hồ đồ, làm thiếp thì có được gì tốt? Ngươi nhìn Xuân Lộ tỷ đi.”  

Ta lau khô nước mắt cho nàng, mỉm cười:  

“Ngoan nào, tân nương phải vui vẻ. Sau này ta sẽ kể cho ngươi nghe.”  

Nhưng ta biết, cả đời này ta sẽ không bao giờ nói cho nàng biết ta làm vậy vì con cái. Đó sẽ là một vết d.a.o cắm thẳng vào tim nàng.  

Nàng vốn kiêu ngạo, trong viện của Lão phu nhân mọi chuyện vẫn luôn êm đẹp, còn Xuân Lộ tỷ là trường hợp bi t.h.ả.m nhất, nhưng ta đã tận mắt chứng kiến từ khi bảy tuổi.  

Năm đó, Lão phu nhân cần người, người vốn được chọn vào viện của bà không phải là ta, mà là con gái nhỏ của một nha hoàn hồi môn. Nhưng Đại công t.ử lại để mắt tới tỷ tỷ của tiểu cô nương ấy, muốn đưa nàng làm thông phòng. Tỷ tỷ kia vì sợ thanh danh của Đại phu nhân tương lai nên không chịu, kết cục là cả nhà bị trừng trị rồi bán ra ngoài.  

Nha hoàn lớn lên bên Lão phu nhân từ nhỏ, quỳ xuống cầu xin hết lần này đến lần khác, cũng không bằng một lần Đại công t.ử giả bệnh.  

Những chuyện trẻ con vốn không nên biết, nhưng mẹ ta đã ôm ta vào lòng, kể tỉ mỉ từng điều. Bà nói:  

“Tiểu Tuyết à, dù bây giờ con không hiểu, cũng phải nhớ kỹ. Tình cảm của chủ nhân chỉ có từng ấy thôi. Con phải cúi đầu mà làm việc, tuyệt đối đừng làm họ chú ý. Nếu không, muốn xử lý chúng ta, chỉ cần một câu nói.”  

Sau này bà mất đi, nhưng những gì bà dạy ta, ta đều khắc cốt ghi tâm. Ta không tranh giành, thậm chí chỉ mong người khác không nhìn thấy ta.  

Nhưng ta không muốn sinh ra một đứa trẻ giống ta, sống trong lo sợ, thấp thỏm, chỉ là một nô tài nhỏ bé.  

05

Ngày hầu hạ Nhị gia, Nhị phu nhân là người gặp ta trước.  

Khuôn mặt tròn trịa, bà ấy nói với ta rất hòa nhã:  

“Viện của chúng ta nhỏ, thật ngại cho ngươi xuất thân từ viện của Lão phu nhân mà vẫn chịu đến đây. Cứ yên tâm, sau này chúng ta là người một nhà.”  

Tim ta phấn khởi đến mức như muốn nhảy ra ngoài, không kìm được mà ngước nhìn bà ấy.  

Ngươi xem, bà ấy cũng là con gái thứ xuất thân từ một thiếp thất, nhưng giờ lại trở thành chính thê trong một gia đình quan lại. Đợi khi phân gia, bà ấy thậm chí sẽ trở thành một vị phu nhân cao quý giống như Lão phu nhân.  

Bà ấy làm được, con gái ta cũng có thể làm được.  

Ta cung kính quỳ xuống đất dập đầu:  

“Cảm tạ phu nhân, sau này nô tỳ nhất định mọi việc đều nghe theo phu nhân.”  

Bà ấy đỡ ta dậy:  

“Đều là người một nhà cả, đừng tự xưng là nô tỳ nữa. Sau này ta gọi ngươi là Tiểu Tuyết nhé.”  

Cách gọi giống hệt như mẹ ta. Trong thoáng chốc, ta cảm thấy một sự yên lòng khó tả.  

Sau khi gặp phu nhân, là khoảng thời gian chờ đợi dài dằng dặc.  

Nhị gia mãi đến khi trời tối mịt mới bước vào phòng ta. Khuôn mặt chất phác vẫn không thay đổi, nhưng ông ấy rút từ trong tay áo ra một chiếc trâm:  

“A Uyển nói ngươi không được ngồi kiệu hoa là một nỗi ủy khuất cả đời, bảo ta tặng một món đồ để an ủi ngươi. Ta không rành mấy thứ này, ngươi xem có thích không?”  

Nhận lấy chiếc trâm, ta chân thành vui vẻ đáp:  

“Cảm tạ gia, thiếp thích lắm, rất thích.”  

Làm sao mà không thích cho được?  

Một chủ mẫu biết bảo chủ nhân tặng quà cho thiếp, một chủ nhân kính trọng chủ mẫu như thế, người mà ta đã tốn bao tâm tư để chọn, quả nhiên là không sai lầm.  

06

Phận làm thiếp, mỗi người một cảnh.  

Ở trong viện của Nhị gia, ta vẫn sống lặng lẽ như trước. Nhị gia mỗi tháng đến hai lần, lần nào cũng dịu dàng, nhưng cũng chỉ hai lần mà thôi.  

Ban ngày, ngoài việc đến thỉnh an Nhị phu nhân, ta chỉ yên tĩnh ngồi trong phòng thêu thùa. Thỉnh thoảng, giả vờ đi ngang qua hoa viên, ta lại nhìn thấy tiểu thư đang chơi đùa vui vẻ, tiếng cười khúc khích vang khắp nơi.  

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8