Bốn Mùa
4
“Đông Tuyết ngoan, tỷ cầu ngươi lần cuối cùng. Ta không sống nổi nữa. Ngươi hãy đưa Xuân Lộ chạy đi. Nếu trễ hơn, nàng cũng không sống nổi đâu.”
Giữa trời tháng bảy, tháng tám ấm áp, ta lạnh toát cả người, kéo Xuân Lộ tỷ ra ngoài. Ta biết, người tỷ tỷ đã bên ta suốt mười năm qua, giờ đang chờ trút hơi thở cuối cùng trong căn phòng phía sau. Nhưng ta chẳng có cách nào cả.
Bước qua bậc cửa, ta nghe thấy tiếng kêu cuối cùng của nàng. Nàng đang gọi:
“Xuân Lộ tỷ, ta trả hết rồi. Con ta, mẫu thân không thể nhìn con trưởng thành nữa. Con phải sống thật tốt, thật tốt nhé!”
Người bên cạnh như điên dại, nắm lấy tay ta thật đau. Nhưng ta chỉ có thể đẩy nàng ra ngoài, đẩy về phía con đường sống.
Không ai quen thuộc những con đường nhỏ trong phủ hơn chúng ta, những kẻ từng làm nha hoàn.
Lợi dụng lúc không ai để ý, ta kéo nàng tới cổng nhỏ, tháo đôi bông tai bạc, ném cho nàng, rồi mạnh mẽ đẩy nàng ra ngoài:
“Xuân Lộ tỷ, quên đi. Dù là hận hay đau, ta và nàng ấy đều muốn tỷ sống tiếp.”
Ta không dám nhìn vào mắt nàng, chỉ biết cắm cúi quay về. Đi mãi, đi mãi, như thể đã cạn kiệt giọt m.á.u cuối cùng trong tim, ta ngã khuỵu xuống giữa sân.
09
Lần nữa tỉnh dậy, mọi chuyện đã an bài.
Thu Sương ngồi bên giường ta, đôi mắt đẫm lệ:
“Nếu biết đây là lần cuối cùng gặp mặt, cho dù lòng có khó chịu thế nào, ta cũng sẽ tới. Tứ tỷ muội chúng ta, tại sao giờ chỉ còn lại hai người?”
Để hợp lý hóa việc đưa Xuân Lộ tỷ trở lại phủ, Đại phu nhân đã nói rằng để tỷ muội cùng hỗ trợ đỡ đẻ cho Hạ Hà sẽ yên tâm hơn. Nàng cũng gọi cả Thu Sương đến, nhưng Thu Sương từ lúc chúng ta chọn làm thiếp, đã tự động xa cách, lần này cũng tìm cớ từ chối.
Ta cúi đầu, hỏi:
“Giờ trong phủ nói sao?”
“Còn có thể nói gì? Khi ấy tất cả người trong viện đều làm chứng, nghe thấy Hạ Hà trước vu oan Xuân Lộ, mới khiến Xuân Lộ trả thù. Đại phu nhân nói đứa bé không thể có một người mẹ như vậy. Lão phu nhân liền đứng ra làm chủ, từ giờ đứa trẻ trên gia phả mang danh nghĩa là con Đại phu nhân. Trong phủ cũng chưa từng có Hạ Hà, cũng chưa từng có Xuân Lộ. Ai dám nhắc lại, sẽ bị đ.á.n.h c.h.ế.t ngay lập tức.”
Nói xong, nước mắt nàng rơi càng nhiều. Nhìn quanh không có ai, nàng mới c.ắ.n răng nói nhỏ:
“Hai kẻ vô dụng chỉ biết gây gổ trong nhà, đến c.h.ế.t cũng chẳng biết kéo ai c.h.ế.t theo, vậy mà để kẻ gây ra mọi chuyện vẫn yên ổn ngồi ở cao đường.”
Nàng từ trước đến giờ vốn thẳng thắn, dám nghĩ dám nói. Nhưng lời này khiến ta hoảng sợ đến mức vội đưa tay bịt miệng nàng:
“Chuyện không có bằng chứng, ngươi đừng nói bừa!”
Đại phu nhân từ lâu đã làm đủ vẻ ngoài là rất tốt với Hạ Hà. Thêm vào đó, vụ Hạ Hà vu oan Xuân Lộ đã đủ để xóa sạch mọi nghi ngờ. Dù sau này đứa trẻ lớn lên, nghe phong thanh gì đó mà muốn điều tra, cũng không ai nghi ngờ rằng Đại phu nhân chính là người bày mưu ngay từ đầu.
Hạ Hà từng nói đúng, Đại phu nhân sợ đứa trẻ sẽ hận mình, nhưng nỗi sợ ấy không làm bà tha cho Hạ Hà. Ngược lại, bà càng làm mọi thứ kín kẽ hơn.
Từ việc sai Hạ Hà trộm đồ của Xuân Lộ tỷ, bà đã tính sẵn dùng điều này để khống chế, rồi lấy mạng Hạ Hà.
Bằng không, bát t.h.u.ố.c đó sao lại chỉ xuất hiện sau khi đứa trẻ được sinh ra? Bằng không, tại sao những người trong viện khi ấy, vừa nghe xong lời tố cáo của Xuân Lộ tỷ, lại chọn đúng lúc ta đi tìm người thì biến mất không dấu vết?
Đại phu nhân không thể chỉ dựa vào nghi ngờ mà g.i.ế.c người. Người c.h.ế.t nhiều cũng là sơ hở, là manh mối. Chỉ cần người ngoài nghĩ rằng chúng ta cũng hận Hạ Hà, vậy mọi chuyện sẽ được êm xuôi.
Thu Sương cười cay đắng:
“Chuyện đó có gì khó? Ta vốn dĩ đã hận nàng rồi. Hận nàng đầu óc mù mờ, hận nàng bội tín, hận nàng làm khổ Xuân Lộ tỷ. Nhưng con người thật kỳ lạ, nàng thực sự c.h.ế.t rồi, lòng ta lại đau thế này.”
Suy cho cùng, chúng ta đâu phải Xuân Lộ tỷ, chưa từng trải qua những khổ đau ấy. Vậy nên vẫn còn giữ lại chút lòng từ bi vô dụng.
10
Thu Sương lau khô nước mắt, cố ý vừa lẩm bẩm vừa bước đi với dáng vẻ bực bội.
Nàng ấy tạo ra tiếng động lớn, cố ý để người khác biết rằng ta đã bị dọa đến hoảng sợ, cũng căm ghét Hạ Hà đến tận cùng vì sự độc ác của nàng ấy.
Nhưng ta biết mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Tỷ Xuân Lộ đã trốn thoát, đại phu nhân chắc chắn sẽ đến tra hỏi ta.
Thế mà nhị phu nhân lại thở dài, bước vào phòng và nói:
“Thực ra chuyện ngươi có t.h.a.i là một việc đáng mừng. Nhưng bây giờ phủ loạn cả lên, không thể tổ chức chúc mừng được. May mà lão phu nhân thông cảm, không cho người đến hỏi han ngươi nữa, tránh để ngươi nhớ lại cảnh m.á.u me, ảnh hưởng đến t.h.a.i nhi.”
Thì ra vị đại phu vừa nãy đã bắt mạch cho ta, ta thật sự m.a.n.g t.h.a.i rồi.
Tin này như một cú đ.ấ.m giáng mạnh vào ta, khiến ta choáng váng. Phải một lúc lâu sau, ta mới nghiêm túc cúi người hành lễ với nhị phu nhân:
“Đa tạ người. Người thật sự là một người tốt.”
Ta quá hiểu lão phu nhân. Chắc chắn là nhị phu nhân đã chủ động đề nghị trước mặt mọi người rằng ta cần an tâm dưỡng thai, lão phu nhân mới thuận thế đồng ý. Bà ấy vốn sợ bị người ta chê bai rằng mình cay nghiệt với con của thiếp thất, nên lúc nào cũng làm rất tốt vẻ bề ngoài.
Nhị phu nhân không giống đại phu nhân ồn ào náo nhiệt. Bà chỉ lặng lẽ miễn cho ta việc đến vấn an sáng tối, lại tăng thêm khẩu phần đồ ăn. Cách quan tâm tuy kín đáo, nhưng vô cùng phù hợp để ta dưỡng thai.
Đứa bé của ta, ta lo cho nó hơn bất kỳ ai. Cũng vì nó mà ta tránh xa tất cả những người trong viện của đại phu nhân. Khi cái t.h.a.i được sáu, bảy tháng, bà đỡ giàu kinh nghiệm bảo ta nên đi lại nhiều hơn để dễ sinh nở. Ta mới bắt đầu ra vườn hoa đi dạo vài lần.