Bố Mẹ Tôi Tiêu Hết Gia Sản Đi Du Lịch
CHƯƠNG 2
Mãi đến khi họ bán căn nhà, đưa tiền cho anh trai và đi du lịch, tôi mới biết gia đình không phải không có tiền.
Chỉ là họ nghĩ không cần tiêu tiền vì tôi.
Trong mắt họ, bản thân họ, anh trai, chị dâu và cháu trai đều quan trọng hơn tôi nhiều.
“Mẹ, con đã nói là con không thể về được, ba mẹ không có chỗ nào đi thì cứ tìm anh con đi.”
Nói xong, tôi liền dập máy và tắt điện thoại.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh trên đất khách, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.
Ông trời đã cho tôi cơ hội sống lại lần nữa, kiếp này, tôi quyết sống cho bản thân mình, dứt khoát tạm biệt những kẻ tệ bạc và những chuyện phiền lòng!
Tôi nằm trên chiếc giường êm ái trong khách sạn, nhớ lại chuyện kiếp trước, càng nghĩ càng tò mò liệu kiếp này nếu ba mẹ thật sự đến tìm anh trai, anh ấy có cho họ ở không?
Bất chợt nhớ đến lần anh trai chuyển về nhà mới, tôi đã tặng anh ấy một chiếc TV thông minh có chức năng điều khiển bằng giọng nói, kèm theo chức năng giám sát.
Lúc đó, chị dâu còn nhờ tôi bật chức năng giám sát để phòng cháu trai lén lút bật TV xem hoạt hình.
Tôi thử đăng nhập tài khoản, phát hiện chưa hề bị đăng xuất, trên màn hình giám sát hiện ra phòng khách nhà anh trai.
Tính toán thời gian, nếu ba mẹ đi không bị trễ thì giờ này có lẽ họ cũng sắp đến nhà anh trai rồi nhỉ?
3
Quả nhiên, chuông cửa nhà anh trai nhanh ch.óng vang lên.
Lúc này chỉ có chị dâu ở nhà, chị ấy đang nghỉ ngơi trong phòng.
Bị tiếng chuông làm phiền, chị dâu bước ra với vẻ mặt không vui.
“Ai vậy…”
Chị dâu mở cửa thì thấy ba mẹ tôi với túi lớn túi nhỏ đứng trước cửa.
Chiếc TV nằm xéo đối diện cửa, camera giám sát vừa khéo quay lại cảnh này.
“Tiểu Đình, là ba mẹ đây!” Ba tôi gượng gạo cười với chị dâu, còn mẹ thì không khách sáo, đẩy chị dâu qua một bên rồi bước vào.
Bao năm nay, mẹ và chị dâu tôi ngoài mặt thì lịch sự, nhưng thực tế thì chẳng ai ưa ai.
“Cháu tôi đâu rồi, đi đâu rồi?”
Chị dâu nghe vậy thì lén liếc mắt.
“Còn đi đâu được nữa, ai rảnh như hai người? Hôm nay thứ ba, thằng Hạo chắc chắn đi mẫu giáo rồi!”
Mẹ tôi như đang đi thị sát, ngó nghiêng khắp phòng khách rồi xuống bếp, chưa thỏa mãn lại vào luôn phòng ngủ của họ mà chẳng xin phép.
Chị dâu lập tức nổi giận.
“Mẹ, đó là phòng của con, mẹ đừng tùy tiện vào chứ!”
Lúc tôi còn ở nhà, mẹ cũng vậy, chẳng quan tâm cửa phòng tôi có khóa hay không, bà chưa bao giờ gõ cửa mà cứ thế xông vào.
Chìa khóa phòng nào trong nhà bà cũng có cả.
Chị dâu từ khi cưới anh tôi, chưa bao giờ sống chung với mẹ tôi trọn vẹn một ngày, nếu không chị chắc chắn còn không chịu nổi hơn tôi.
“Biết đâu cô không dắt người gì bậy bạ vào!”
Mẹ tôi lẩm bẩm, tưởng chị dâu không nghe thấy, nhưng mặt chị dâu lập tức sa sầm.
Chị ấy không phải tôi, sẽ không nhẫn nhịn mẹ tôi, hơn nữa bao năm nay được anh tôi cưng chiều, tính khí càng thêm kiêu kỳ.
“Mẹ, mẹ nói ai là người bậy bạ?”
Ba tôi thấy tình hình không ổn, lập tức đứng ra làm hòa, lấy mấy thứ trong hành lý ra.
“Tiểu Đình, đừng giận, xem này, tụi ba đi chơi mua quà gì về cho Hạo Hạo, cho cả hai đứa nè!”
Mấy năm nay, họ đã dùng bốn trăm vạn đi du lịch khắp nơi, mẹ tôi lại là người thích hưởng thụ, cứ vào cửa hàng miễn thuế là mua vô số túi xách, mỹ phẩm, đồ chơi, đủ thứ.
Nếu không thì làm sao có chuyện chỉ trong ba năm đã tiêu hết sạch tiền?
Chị dâu thấy những món quà thì giận dữ cũng nguôi ngoai phần nào, bắt đầu tiếp đón ba mẹ tôi nhiệt tình.
Anh trai nghe nói ba mẹ về nhà, đã xin nghỉ sớm để đón Hạo Hạo về.
“Ba mẹ, lần này về định ở bao lâu? Lần sau định đi đâu chơi nữa?”
Anh trai vui vẻ xé một chiếc đùi vịt quay đặt vào bát mẹ.
Sắc mặt ba mẹ có chút kỳ lạ, chưa kịp lên tiếng thì chị dâu đã nói—
“Ba mẹ, chúng con định cho Hạo Hạo đổi trường mẫu giáo, tính cho cháu vào trường song ngữ, nhưng còn thiếu chút tiền.”
Từ sau khi kết hôn, hai vợ chồng này đã bao lần mở miệng xin tiền ba mẹ.
Nghe câu này, ai mà chẳng biết chị lại đến để xin tiền?
Nhưng họ không biết là ba mẹ đã hết sạch tiền, ngay cả tiền ở khách sạn cũng không còn.
Mẹ tôi nói: “Tiểu Đình à, đi mẫu giáo nào chẳng được, hay thay đổi trường học quá cũng không tốt cho trẻ con đâu.”
Ba tôi cũng phụ họa theo.
4
Anh trai bỏ ăn vịt quay, mặt sa sầm lại.
“Ba mẹ không phải vẫn nói Hạo Hạo là bảo bối trong lòng sao, giờ cho cháu đi học trường tốt cũng tiếc tiền?
“Ba mẹ, không phải con nói chứ, ba mẹ có tiền đi du lịch khắp thế giới, sao với người nhà mình lại keo kiệt như thế?”
Nhìn cảnh này, tôi suýt sặc nước.
Anh trai nói đúng được một nửa.
Ba mẹ keo kiệt thật, nhưng chỉ keo với đứa con gái là tôi thôi.
Với chị dâu và cháu trai, họ cưng chiều hết mực, chẳng phải keo kiệt.
Chẳng lẽ họ quên mất, trước khi ba mẹ đi du lịch đã chuyển một nửa tiền bán nhà cho họ rồi sao?
Có gia đình bình thường nào có thể nói cho là cho mấy trăm vạn như vậy không?
Nhưng ba mẹ tôi vốn cưng con trai đến phát cuồng, họ thật sự cho!
Ba biết giấu không được nữa, ông cũng không giỏi nói dối, nên đành thành thật khai.
“Chúng ta hết tiền rồi, lần này về cũng là muốn hỏi xem có thể ở nhờ các con không, nếu không chúng ta thật sự chẳng có nơi nào để đi.”