Bố Mẹ Tôi Tiêu Hết Gia Sản Đi Du Lịch
CHƯƠNG 3

Cập nhật lúc: 2026-09-02 19:28:07 | Lượt xem: 1

Chị dâu và anh trai liếc mắt nhìn nhau.

Anh trai cười nói: “Ba nói đùa sao, đó là mấy trăm vạn mà, sao có thể nói hết là hết?”

Chị dâu tiếp lời: “Đúng rồi đấy, mẹ, nếu thật sự hết tiền thì sao còn tiền mua bao nhiêu đồ xa xỉ thế?”

Chính vì mấy năm nay đi du lịch khắp nơi, vung tay tiêu xài thoải mái nên tiền mới nhanh hết như vậy!

Kiếp trước, khi nghe ba mẹ nói hết tiền, tôi cũng rất sốc.

Đó là bốn trăm vạn, mà ba năm đã tiêu hết sạch, họ thậm chí còn không nghĩ đến việc để lại cho mình chút đường lui.

Nhưng họ nói họ vẫn còn trẻ, vẫn có thể ra ngoài kiếm tiền, nên tôi cũng xuôi lòng.

Nhưng anh trai tôi thì có vẻ không xuôi được.

“Các người thật sự tiêu hết, không còn một xu nào sao?!

“Sao các người lại phá của thế? Đó là bốn trăm vạn đấy, ba năm là hết sạch rồi, thà rằng lúc đầu cho con hết còn hơn!”

Ba tôi nghe vậy thì lập tức không vui: “Không phải chúng ta đã cho con bốn trăm vạn rồi sao? Nếu con thật sự không muốn ba mẹ ở đây thì trả lại bốn trăm vạn, chúng ta sẽ mua nhà khác mà ở!”

Nghe nói ba mẹ đòi lại bốn trăm vạn, anh trai và chị dâu cảm thấy như trời sắp sập.

Hai vợ chồng họ vội chạy vào phòng bàn bạc, ra ngoài thì thái độ với ba mẹ cũng hòa hoãn hơn nhiều.

Anh trai tôi nói: “Ba, mẹ, nếu hai người muốn ở thì cứ thoải mái ở đây, dù sao nhà con cũng không thiếu phòng.”

Chị dâu tôi cũng phụ họa: “Đúng đấy, Hạo Hạo cũng nhớ ông bà rồi. Vừa hay hai người có thể ở lại chơi với cháu.”

Tôi không tin nổi anh trai và chị dâu độc ác của mình thật lòng muốn cho ba mẹ ở lại. Chắc chắn họ có mưu đồ gì đó.

Quả nhiên, ngay khi dỗ dành được ba mẹ, anh trai tôi đã gọi điện cho tôi.

Tôi không bắt máy.

Anh gọi nhiều lần, sau đó là chị dâu gọi.

Thấy gọi mãi không được, họ liền nhắn tin.

【Ba mẹ có chuyện rồi, mau đến nhà anh!】

5

Hả?

Cứ nghĩ tôi là kẻ ngốc sao?

Trước đây có lẽ tôi thật sự sẽ bị lừa mà quay về, nhưng kiếp này, dù có thế nào tôi cũng không muốn dính dáng đến gia đình này nữa.

Xui xẻo!

Anh trai vốn định cho ba mẹ ở nhà tôi.

Dù sao kiếp trước cũng chính anh ta xúi giục ba mẹ đến ở rồi từng bước một chiếm lấy tài sản và nhà cửa của tôi.

Thấy không liên lạc được với tôi, anh trai nghĩ có lẽ tôi đã nghe phong thanh gì đó mà bỏ đi trước, trong lòng bồn chồn bất an.

So với tôi, họ còn không muốn sống chung với ba mẹ hơn.

Nhất là mấy ngày này, mỗi khi mẹ và chị dâu chạm mặt nhau là không có ngày nào không cãi nhau, anh càng thêm bực dọc.

Anh chỉ còn cách về công ty, lén dùng kênh nội bộ để tra địa chỉ nhà tôi.

Anh trai tôi làm ở công ty bất động sản, lúc tôi mua nhà, họ không đồng tình và không giúp đỡ chút nào, nên tôi chưa bao giờ chủ động nói với họ là tôi đã mua nhà ở đâu.

Anh trai cầm sổ hộ khẩu mẹ đưa, bên trong có thông tin căn cước của tôi.

Rất nhanh anh ta đã tra ra nhà tôi ở đâu.

Khi biết tôi ở khu Thiên Tuấn Số 1, sắc mặt anh lập tức thay đổi, trông đầy kinh ngạc.

Dù sao giá nhà ở đó cũng hơn 10 vạn một mét vuông, xung quanh toàn là nhà giàu, anh không thể ngờ nổi em gái mình, người trước giờ luôn nhận học bổng, lại có thể mua được nhà ở đây.

Anh tra đi tra lại nhiều lần, mới xác nhận mình không nhầm.

Đúng vậy, tôi giấu gia đình, lên mạng làm một blogger.

Dựa vào việc bán hàng qua livestream, tôi đã có trong tay hàng ngàn vạn.

Chỉ là kiếp trước quá tin tưởng người nhà, tiết lộ với ba mẹ về nhà cửa và tài sản của mình.

Không ngờ lại dẫn sói vào nhà.

Nghĩ lại trải nghiệm bị lừa kiếp trước, tôi chỉ muốn tát mình hai cái.

Không liên lạc được với tôi, trong nhà lại náo loạn như cái chợ.

Anh trai không đợi thêm được, dẫn chị dâu, ba mẹ, trực tiếp đến khu nhà tôi.

Thậm chí còn thuê thợ khóa, định cạy cửa nhà tôi ra.

May mắn là trước đó tôi đã cẩn thận lắp camera giám sát ở cửa.

Tôi lập tức gọi điện cho ban quản lý khu dân cư.

Vì tôi là khách VIP của họ nên họ liền cử người qua xử lý.

Ba mẹ tôi làm ầm ĩ với nhân viên, nói rằng tôi là con gái họ, nhà tôi cũng là nhà của họ, họ phá cửa chỉ vì lo cho sự an toàn của tôi.

“Xin lỗi, chúng tôi được chủ nhà ủy thác, có trách nhiệm bảo vệ tài sản của chủ nhà. Nếu mọi người cứ cố ý phá khóa, chúng tôi chỉ còn cách báo cảnh sát tố cáo tội xâm nhập trái phép.”

Tôi không ngờ ban quản lý lại làm việc mạnh mẽ như vậy.

Những lời họ nói thật hợp ý tôi.

Bình thường phí quản lý hàng năm tới năm chữ số, cuối cùng cũng không phí phạm.

Ba mẹ, anh trai và chị dâu đứng ở cửa mắng c.h.ử.i cả buổi, cuối cùng vẫn bị bảo vệ khu dân cư đuổi đi.

Sau khi xác nhận họ sẽ không quay lại, ban quản lý nhắn tin WeChat cho tôi, báo cáo tình hình.

“Lần sau họ mà đến nữa, cứ làm y như vậy.”

Tôi dặn dò thêm một câu, rồi gửi cho họ một bao lì xì đỏ thật lớn.

Nhận được lì xì, ban quản lý vui vẻ đồng ý.

6

Sau khi mưu kế của anh trai thất bại, ba mẹ chỉ còn cách theo họ về nhà.

Chị dâu c.ắ.n răng chịu đựng sống chung với ba mẹ một thời gian.

Thời gian này, việc nhà dồn hết lên đầu mẹ tôi.

Ba tôi là người vô dụng, chuyện nhà cửa hoàn toàn không biết gì, chỉ làm hỏng thêm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8