Hoa Hải Đường Lấn Át Hoa Lê
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-09-02 22:24:08 | Lượt xem: 1

Trầm Ký Bạch liền cúi xuống hôn ta, đôi môi hắn dính m.á.u, kết hợp với gương mặt như ngọc của hắn, tạo nên một vẻ đẹp mê hoặc.

Ta sững sờ, trong tiếng cười khẽ, cảm nhận đôi môi ấm áp của hắn chạm vào môi ta, mang theo hương thơm đặc trưng của hắn.

“A Đường, muội định gả cho ai?

“Người họ Lâm kia chỉ là kẻ tầm thường, cao lắm cũng chỉ làm được một chức quan nhỏ.

“Nhưng ta thì khác, ta là trạng nguyên của khóa đó. Cả về tình và lý, gả cho ta vẫn hơn.”

Đây là tính toán gì chứ!

Chưa có gì chắc chắn mà đã so sánh rồi sao?

Ta xấu hổ và tức giận muốn đẩy Trầm Ký Bạch ra, nhưng hắn dùng sức khiến ta không thể chạy thoát.

Ta bị hắn hôn đến choáng váng, bên tai nghe thấy giọng nói đầy cảm xúc của hắn:

“Ngoan, gọi ta là phu quân.”

Tối qua Trầm Ký Bạch ở lại phòng ta đến nửa đêm, sáng nay hắn vẫn thản nhiên xuất hiện trong đại sảnh.

Trầm phu nhân nhìn con trai mình đầy ngạc nhiên: “Ký Bạch, con về từ khi nào?”

Trầm Ký Bạch mỉm cười: “Con về tối qua.”

Hai mẹ con họ nói chuyện, di mẫu lại nhìn ta đầy nghi hoặc.

“Đường Đường, sao môi con sưng thế?”

Ta: “…Tối qua lỡ đập vào tường.”

Di mẫu thở dài: “Lần sau cẩn thận hơn.”

Ta chạm tay lên mũi, nhớ lại lời Trầm Ký Bạch nói tối qua.

“Ta và Khương Chi Nguyệt không có quan hệ gì, hôn sự của chúng ta không có giá trị. Người nàng ta thích không phải ta, mà là đệ đệ của ta.

“Nhưng vì phụ thân nàng ta xưa nay luôn nghiêm khắc, đệ đệ ta lại nhỏ hơn Khương Chi Nguyệt vài tuổi, còn chưa thi đỗ công danh.

“Hôn sự này phụ thân nàng không đồng ý, nên mới dùng ta làm lá chắn.”

Sự thật quá đỗi bất ngờ, ta ngẩn ngơ, một lúc lâu mới phản ứng lại.

Trầm Ký Bạch khẽ nhếch môi, chậm rãi nói: “Lúc đó ta cũng không có người trong lòng, nên thuận tay giúp bọn họ một phen.”

“Nhưng giờ thì khác, nương t.ử của mình cũng sắp chạy mất, ta làm sao còn lo được chuyện của người khác.”

Ta nhẹ nhàng thở dài: “Nhưng ta đã đính hôn với Lâm công t.ử rồi.”

Trầm Ký Bạch hạ thấp mi mắt, liếc ta một cái lạnh lùng:

“Chỉ là đính hôn, chưa phải thành hôn, mọi chuyện vẫn chưa quyết định xong, để ta lo liệu.”

Lúc đó ta chưa nhận ra sự nghiêm trọng của sự việc, cho đến khi di mẫu kéo ta đi tìm Trầm Ký Bạch, ta mới biết hắn đã làm gì.

“Gia chủ thật uy quyền, không biết dùng thủ đoạn gì mà khiến nhà họ Lâm đêm khuya đến xin hủy hôn.”

Trầm Ký Bạch cười nhẹ, bước lên hành lễ: “Phu nhân hiểu lầm rồi, vãn bối không dùng vũ lực hay đe dọa để khiến nhà họ Lâm hủy hôn, mà chỉ đưa ra những điều kiện có lợi để họ tự nguyện đồng ý hủy bỏ hôn sự.

“Có lẽ trong mắt họ, có những điều kiện đó còn quan trọng hơn hôn sự của con trai mình.”

Di mẫu giận quá hóa cười: “Gia chủ thật khéo léo, giờ hôn sự của Đường Đường bị ngài phá hỏng, ngài định chịu trách nhiệm thế nào?”

Vừa dứt lời, Trầm Ký Bạch nghiêm mặt nói:

“Ta sẽ cưới nàng.”

Di mẫu cười lạnh: “Cưới Đường Đường làm thiếp?”

“Không, ta muốn cưới A Đường làm chính thất.”

Vẻ mặt hắn rất nghiêm túc, di mẫu cũng nghiêm nghị hơn.

“Lời này ngươi nói không tính, phải có lệnh phụ mẫu và lời bà mối, Đường Đường chưa chắc qua được cửa của mẫu thân ngươi, ngươi làm sao cưới con bé?”

Trầm Ký Bạch im lặng một lúc, rồi nói: “Ta biết giờ nói gì phu nhân cũng không tin, nhưng xin phu nhân tin ta, ta nhất định sẽ cho bà một câu trả lời thỏa đáng.”

Ta nhanh ch.óng hiểu được lời giải thích của Trầm Ký Bạch có ý gì.

Chưa đến nửa tháng, tin đồn Trầm Ký Bạch có sở thích đoạn tụ* đã lan khắp kinh thành.

*Đoạn tụ: chỉ mối quan hệ đồng tính nam

Trầm phu nhân nghe xong tay run lên, lập tức gọi Trầm Ký Bạch đến.

“Họ nói con có sở thích đoạn tụ?” Trầm phu nhân giọng run rẩy.

Trầm Ký Bạch bình thản uống một ngụm trà, điềm nhiên nói: “Không có chuyện đó, đều là lời đồn vô căn cứ.”

Trầm phu nhân hít một hơi sâu: “Nếu không có chuyện đó, sao con mỗi ngày đều đến Nam Phong Quán?”

Trầm Ký Bạch mỉm cười ôn hòa: “Mẫu thân đừng lo, tất cả chỉ vì công việc.”

Trầm phu nhân càng thêm lo lắng.

Con trai bà từ nhỏ đã không thích nói nhiều, có chuyện gì cũng giấu kín trong lòng.

Giờ càng phủ nhận, lại càng giống như che đậy.

Nhưng Trầm Ký Bạch không nghe lời bà, càng đi Nam Phong Quán thường xuyên hơn.

Có người còn thấy hắn trong quán ôm ấp trái phải, vui vẻ không ngừng.

Lời đồn lan ra, nhà họ Khương liền gửi thư từ hôn trong đêm.

Trầm phu nhân tức giận đến mức dùng gia pháp.

“Con từ trước đến nay luôn hiểu chuyện, sao giờ lại làm ra chuyện hoang đường như vậy?”

Lưng Trầm Ký Bạch đầy vết roi ngang dọc, m.á.u thịt bầy nhầy.

Nhưng hắn không kêu một tiếng, khóe miệng vẫn nở nụ cười.

Di mẫu nhìn ta với vẻ mặt phức tạp: “Ta không ngờ, hắn vì muốn cưới con mà đến cả danh tiếng cũng không cần.”

Ta nén lại cơn sóng lòng, mọi người đều nói Trầm Ký Bạch từ nhỏ đã nổi tiếng, là người biết lễ phép và điềm tĩnh ở kinh thành.

Nhưng ta không ngờ hắn lại liều lĩnh đến mức không màng đến mạng sống.

Đêm đó, ta cầm hộp t.h.u.ố.c lẻn vào phòng hắn.

Vừa đến gần đã bị hắn nắm lấy tay.

Ta giật mình, ngồi xuống bên cạnh hắn: “Vẫn chưa ngủ sao?”

Trầm Ký Bạch nằm úp trên giường, trên mặt nở nụ cười lười biếng:

“Đau không ngủ được, A Đường, muội nói chuyện với ta đi.”

Ta im lặng một lúc, rồi hỏi hắn: “Trầm Ký Bạch, huynh làm vậy có đáng không?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8