Hoa Hải Đường Lấn Át Hoa Lê
Chương 6
Trầm Ký Bạch nhìn thẳng vào ta:
“A Đường, muội không cần nghi ngờ tình cảm của ta dành cho muội, ta biết mình đang làm gì, muội cũng không cần vì thế mà cảm thấy gánh nặng.
“Bởi vì tất cả những gì ta làm đều vì bản thân ta, danh vọng và lợi ích ta đều đã có đủ.
“Ta hiểu bản thân mình, nếu ta để lỡ mất muội, ta sẽ hối hận cả đời.
“Vốn dĩ ta chưa từng làm điều gì khiến mình hối hận, muội chỉ cần an tâm chờ gả, đợi ta đến cưới muội.”
Từ lần đầu tiên gặp Trầm Ký Bạch, ta đã biết hắn thích ta.
Dù hắn che giấu rất khéo, nhưng khi lướt qua ta, nhịp tim mạnh mẽ dưới l.ồ.ng n.g.ự.c hắn đã phản bội hắn.
Lúc đó ta đã hiểu.
Gia chủ của nhà họ Trầm, là người ta có thể mời gọi.
Vào ngày lễ Thượng Nguyên, khi thấy hắn đang trực, ta cố tình lạc mất tỳ nữ, cầm xiên kẹo hồ lô, ngược dòng người đi loạn, chỉ để thu hút sự chú ý của hắn.
Vì ta muốn kiểm chứng xem hắn có thực sự để ý đến ta hay không, và ngày hôm sau khi hắn gửi đến xiên kẹo hồ lô, đó chính là tín hiệu làm ta hài lòng nhất.
Ta biết, đã đến lúc thực hiện bước tiếp theo.
Vì vậy, ta đã dùng kế lạt mềm buộc c.h.ặ.t, lạnh nhạt với Trầm Ký Bạch ba tháng, rồi đợi đến sinh thần hắn để quyến rũ hắn.
Quả nhiên, cá đã c.ắ.n câu.
Ta cần Trầm Ký Bạch.
Di mẫu chỉ là thiếp của nhà họ Trầm, không có con cái nhưng được sủng ái nhiều năm, người trong phủ không ưa bà rất nhiều.
Sự yêu chiều của Trầm Tam lão gia dành cho bà có thể duy trì được bao lâu, ta không biết.
Ta chỉ biết rằng, nếu ta có thể gả cho Trầm Ký Bạch, với thân phận là chính thê của gia chủ, di mẫu sẽ không phải chịu cảnh thê t.h.ả.m khi về già.
Ta đã mất mẫu thân, nhưng ta không muốn mất di mẫu.
…
Trầm Ký Bạch từng hỏi ta có yêu hắn không.
Lúc đó ta cảm thấy mơ hồ.
Yêu sao?
Có lẽ là yêu.
Nhưng tình yêu quá mơ hồ.
Giống như ta yêu quyền thế và địa vị của hắn nhiều hơn yêu bản thân hắn.
Hắn có lẽ cũng chỉ thích vẻ ngoài lộng lẫy của ta.
Mà nhan sắc của ta rồi cũng sẽ phai tàn.
Chỉ có giữ mãi trái tim này, ta mới không phải như mẫu thân và di mẫu, vì một người đàn ông mà đau khổ suốt đời.
Chuyện này cuối cùng cũng đến tai Hoàng đế, nghe nói Trầm Ký Bạch bị mắng một trận.
Sau khi hạ triều, hắn không nói gì, còn mang điểm tâm cho ta.
Di mẫu ngược lại bắt đầu thương cảm cho Trầm Ký Bạch.
Bà từng trải qua nhiều, nói rằng nhìn ra được Trầm Ký Bạch là một lang quân tốt.
Bà còn khen ta có mắt chọn lang quân tốt hơn bà.
Ta chỉ cười nhạt.
Phải, Trầm Ký Bạch đối với ta.
Là sự lựa chọn tốt nhất trong phạm vi ta có thể chọn.
Nửa đêm trằn trọc khó ngủ, ta tự hỏi lòng mình.
Mạnh Đường, Trầm Ký Bạch vì ngươi mà hy sinh nhiều như vậy, ngươi có cảm thấy áy náy không?
Ta suy nghĩ rất lâu, nhưng không thể tự lừa dối bản thân.
Đúng vậy, ta đối với Trầm Ký Bạch có áy náy.
Nhưng không sao, ta sẽ gả cho hắn, trở thành thê t.ử của hắn.
Chỉ cần hắn không phụ ta, ta sẽ cố hết sức mình ổn định hậu phương cho hắn, trở thành người xứng đáng với hắn.
Thời gian trôi nhanh, chuyện của Trầm Ký Bạch ở kinh thành lan truyền một thời gian, rồi nhanh ch.óng bị những chuyện náo nhiệt khác thay thế.
Nhưng Trầm phu nhân vẫn không thể chấp nhận được, bà đã giúp hắn xem xét nhiều tiểu thư thế gia, nhưng ai nấy đều tránh xa.
Làm gì có nhà nào lại đi đẩy con gái mình vào hố lửa chứ.
Trầm phu nhân tức giận, ngày nào cũng mắng Trầm Ký Bạch.
Hắn cũng biết mình có lỗi, cười tươi nhận mắng xong rồi đến chỗ ta tìm an ủi.
“Bây giờ ta mang tiếng xấu, mong nương t.ử đừng chê bai.”
Ta không nhịn được cười, mắng một câu: “Ngốc quá.”
Trầm Ký Bạch, ngươi thật là ngốc.
Ngươi như thế này, thật sự khiến người ta không thể không cảm động.
Mấy ngày sau, Khương Chi Nguyệt mời ta đến nhà dự tiệc.
Trước đó ta đã từ chối vài lần, nhưng nàng luôn gửi thiệp mời, ta nghĩ từ chối mãi cũng không hay, nên quyết định đi.
Vừa đến cửa, Khương Chi Nguyệt đã thân thiết kéo tay ta.
“Đường Đường, mời muội thật không dễ, nhưng hôm nay muội đến thật đúng lúc, trùng hợp… cũng đến.”
Khương Chi Nguyệt ra hiệu, ta nhìn theo và thấy Trầm Ký Bạch.
Hắn đứng dưới bậc thềm, dáng vẻ hiên ngang, khí chất thanh cao lạnh lùng, khiến những đóa hoa trong sân cũng phải lu mờ.
Cảm nhận được ánh nhìn của ta, Trầm Ký Bạch ngẩng đầu, vừa thấy ta, khóe miệng hắn liền nở nụ cười.
Khương Chi Nguyệt không hài lòng bĩu môi: “Hai người thật là phiền, cứ như không màng đến người khác vậy.”
Ta nhớ lại những lời Trầm Ký Bạch từng nói, áy náy nói:
“Thật xin lỗi, ta không nghĩ mọi chuyện lại thành ra thế này.”
Khi biết Trầm Ký Bạch đã có hôn ước, dù không nỡ, ta vẫn quyết định buông bỏ hắn.
Nhưng ta không ngờ hắn lại đốt cháy cả cây cầu, không chỉ hủy hôn mà còn tự cắt đứt đường lui của mình.
Khương Chi Nguyệt xua tay, e thẹn nói: “Không sao đâu, hắn đã viết thư cho ta, nói rằng sau khi đỗ kỳ thi năm nay, hắn sẽ lập tức đến cầu hôn ta, và bất kể chuyện gì xảy ra, hắn cũng sẽ đến cưới ta.”
Ta cười, biết rằng “hắn” mà nàng nhắc đến là ai. (“hắn” là đệ đệ của nam9)
“Nhất định sẽ như vậy, Mạnh Đường xin chúc hai người tình duyên viên mãn.”
Tiệc diễn ra được nửa chừng, ta lấy cớ đau đầu ra vườn hít thở không khí.
Vừa bước ra vườn thì bị Trầm Ký Bạch ôm lấy.