Lư Mộc Lan
4

Cập nhật lúc: 2026-09-03 00:10:15 | Lượt xem: 3

Lúc ta theo Hoắc Trì học chữ, phu nhân thường thích đứng bên bàn, yên lặng nhìn, và sửa lỗi cho ta. Bà vừa tỉ mỉ, dịu dàng nói chuyện với ta, vừa vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi dưới gốc cây mai có hai người đàn ông ngồi, còn đẹp hơn cả khung cảnh mùa xuân lúc ấy.

Ta không thấy rõ gương mặt của người đàn ông kia, chỉ nhớ thân hình cao lớn, khoác y phục màu trắng ngà, dáng vẻ từ tốn, thanh nhã khi trò chuyện cùng Hoắc Tân.

Ta cố gắng nghĩ, phu nhân đã nói gì hôm đó.

Nghĩ đến mức giật mình tỉnh dậy, ta đẩy Hoắc Trì đang ngủ bên cạnh: “Ngươi vừa nói đường huynh của ngươi tên là gì?”

Hoắc Trì dụi mắt: “Hoắc Đình, sao thế?”

Phu nhân đã báo mộng cho ta.

Sau khi khẳng định suy nghĩ đó, ta im lặng hồi lâu, có lẽ sắc mặt không tốt, khiến Hoắc Trì phải đưa tay sờ trán ta.

Ta gạt tay hắn ra: “A Trì, ta đồng ý rồi, chúng ta sẽ tìm đến đường huynh làm quan của ngươi, Hoắc Đình.”

***

Ngày đến Kinh thành, tuyết rơi dày đặc. Quần áo trên người ta và Hoắc Trì hoàn toàn không đủ để chống lại gió tuyết. Chúng ta đứng ngoài cổng căn phủ đệ lớn hoành tráng, lặp đi lặp lại với người canh gác về mục đích đến đây.

Người gác cổng cười nhạo không ngừng: “Ở đâu ra hai đứa ăn mày ranh con, lại muốn lừa lọc lên đầu tham chính đại nhân? Là thân thích xa của tham chính đại nhân à? Thật không may, tham chính đại nhân không có nhà, các ngươi cứ chờ đi.”

“Chúng ta có thể vào trong đợi được không?”

“Hừ.”

Họ mang theo đao, thân hình to lớn, liếc nhìn chúng ta một cái rồi không thèm quan tâm nữa.

Hoắc Trì kéo ta ngồi thụp xuống bên cạnh chỗ giao giữa con sư t.ử đá và bậc thang. Hắn cởi áo khoác ngoài, định đắp cho ta, nhưng ta gạt ra.

“Ta không lạnh.”

“Mặt ngươi tím tái cả rồi mà còn cứng miệng.”

“Hoắc Trì,” ta lại đẩy chiếc áo mà Hoắc Trì đang định đưa qua, “Lát nữa nếu Hoắc đại nhân trở về, nhận chúng ta vào, ngươi không cần để ý đến ta. Ta có thể làm nô tỳ, nhưng ngươi thì không thể. Ngươi là thiếu gia, là đệ đệ duy nhất của thiếu gia Hoắc Tân, ngươi phải ở bên cạnh Hoắc đại nhân, giành lấy sự yêu thích của ngài ấy, để ngài ấy thuê thầy dạy ngươi học. Ngươi phải có tương lai rạng rỡ. Tốt nhất là, tốt nhất là có thể đòi lại công lý cho nhà họ Hoắc ở Mậu Huyện, trả lại sự trong sạch cho đại thiếu gia, nhớ kỹ chưa?”

Hoắc Trì ngơ ngác một lúc, khóe miệng bất giác mím lại: “Lư Mộc Lan, từ khi nào ngươi trở nên thâm trầm như vậy? Ngươi đâu phải nô tỳ, ngươi là…”

Hắn còn chưa nói hết, từ cuối con phố đã vang lên tiếng vó ngựa đạp lên tuyết, người gác cổng biết chủ nhân đã trở về, vội vã đứng ra giữa đường.

Ta thúc giục Hoắc Trì: “Ngươi mau trả lời ta!”

“Được, ta hứa với ngươi.”

Cỗ xe ngựa đã dừng lại trước cửa, đón tiếp với đội hình vô cùng lớn, hiển nhiên người đến là một nhân vật rất tôn quý.

Nhân lúc Hoắc Trì cũng đang nhìn, ta vội lấy hai tay quệt một lớp bụi trên bậc thềm rồi bôi loạn lên mặt hắn, sau đó làm rối tung chiếc mũ trên đầu hắn. Hoắc Trì vốn dĩ trắng trẻo đẹp đẽ, giờ bị ta biến thành dáng vẻ thê t.h.ả.m.

Đôi giày thêu hoa văn mộc lan và mây vừa mới đặt xuống tuyết, ta đã giằng khỏi tay Hoắc Trì, lao lên phía trước, quỳ sụp xuống.

“Hoắc đại nhân, chủ nhân của ta bị kẻ gian hãm hại, nhà họ Hoắc ở Mậu Huyện tan nhà nát cửa, giờ chỉ còn lại tiểu thiếu gia. Không còn cách nào khác, chúng ta mới đến nương tựa ngài. Xin ngài hãy nhận Hoắc tiểu thiếu gia, ta nguyện làm trâu ngựa báo đáp!”

“Ngươi làm gì vậy, Lư Mộc Lan!” 

Hoắc Trì vừa kéo ta vừa cúi chào người quý tộc bước xuống từ xe: “Đường huynh, đệ…”

Ta mặc kệ, cứ cúi đầu dập mạnh xuống đất, nghe tiếng đầu va vào tuyết vang lên rõ ràng. Từ khóe mắt, ta thấy một góc áo màu tím sẫm bay phấp phới trong gió.

Giọng nói thanh thoát từ trên cao vang lên: “A Trì? Sao đệ lại ra nông nỗi này? Nha đầu kia nói thật sao?”

Chỉ với một câu quan tâm như vậy, Hoắc Trì liền òa khóc, y như lúc trước hắn khóc trước mặt thiếu gia Hoắc Tân, bộc lộ dáng vẻ của một đứa trẻ.

Ta cảm thấy yên lòng, biết rằng chuyện này đã gần như chắc chắn.

“Con bé này là ai?” Giọng nói lại vang lên, nhàn nhạt.

“Đây là… là tẩu tẩu của đệ, do đại tẩu sắp đặt làm thiếp cho huynh trưởng đệ.”

“Đỡ cô ta dậy.”

Hoắc Trì còn chưa kịp đỡ ta, ta đã ngã lăn ra trên tuyết.

Ta bị cảm lạnh và đổ bệnh. Khi ta tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, Hoắc Trì nói đã hai ngày trôi qua.

Ta há miệng, nhớ lại cảnh tượng trước cửa phủ hôm đó, rồi chợt nhận ra Hoắc Đình đã rất tự nhiên mà nhận Hoắc Trì vào nhà. 

Có lẽ không cần đến màn ta quỳ xuống dập đầu, ngài ấy cũng sẽ nhận hắn… đúng không nhỉ?

Xác nhận được điều này, ta thực sự muốn chui đầu vào đống than đang cháy giữa phòng để tự thiêu vì xấu hổ.

“A Trì, ta làm ngươi mất mặt rồi phải không?”

Hoắc Trì, giờ đã khoác trên mình bộ y phục sạch sẽ, quý giá, vẻ mặt tiều tụy vì gặp nạn đã bừng sáng trở lại. Hắn đứng bên giường, bật cười: “Không đâu, đường huynh nói rằng ngươi rất can đảm.”

“Vậy thì…”

“Ta đang đọc sách, ta đã hứa với ngươi là sẽ chăm chỉ học hành.”

“Vậy thì…”

“Đường huynh để chúng ta ở trong khuôn viên Phương Tạ, chúng ta vẫn có thể cùng nhau đọc sách như trước.”

Ta giật mình: “Ta và ngươi? Cùng nhau, đọc sách?”

Tham tri chính sự đương triều chắc chắn là một chức quan lớn.

Sau này ta mới nghe nói Hoắc Đình phải ngày ngày vào cung cùng Hoàng đế bàn bạc việc quốc gia. Nếu không có việc quan trọng, ngài ấy cũng phải đồng hành cùng Hoàng đế cưỡi ngựa, b.ắ.n tên hoặc dùng bữa.

Mối thâm tình với Hoàng đế rõ ràng là sâu đậm.

Ngài ấy còn là đồng minh và trụ cột của Hoàng đế trong cuộc tranh đoạt ngôi vị. Sau khi quyền lực được củng cố, địa vị của ngài ấy cũng không ai sánh được, mới hơn hai mươi tuổi đã ngồi ở chức vị cao như vậy.

“Hơn hai mươi tuổi?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8