Lư Mộc Lan
5

Cập nhật lúc: 2026-09-03 00:10:15 | Lượt xem: 3

Ta lại giật mình, ta đã nghĩ đường huynh mà Hoắc Trì nói ít nhất cũng phải ở tuổi trung niên.

Hoắc Trì cười: “Đường huynh Hoắc Đình còn nhỏ tuổi hơn huynh trưởng Hoắc Tân của ta. Nghe nói Hoắc Đình từ nhỏ đã rất khổ cực, cha mẹ mất sớm, trong những người thân thích chỉ có Hoắc Tân là gần gũi với huynh ấy nhất. Tất cả đều là do huynh ấy tự mình chiến đấu mà nên. Sau này, có nhiều thân thích bám lấy huynh ấy, nhưng huynh ấy đều không để tâm, chỉ có Hoắc Tân là huynh ấy luôn giữ tình nghĩa.”

Ta ôm n.g.ự.c khô khốc, ho khẽ hai tiếng: “Hy vọng là thế.”

***

Ta không còn theo Hoắc Trì đọc sách như khi ở Mậu Huyện nữa, mà chọn học cách chăm sóc người khác từ A Mẫn – đại nha hoàn quản lý khuôn viên Phương Tạ.

Ban đầu, A Mẫn không đồng ý: “Cô chẳng phải là tẩu tẩu của tiểu thiếu gia Hoắc Trì sao, sao có thể cùng làm việc vặt với bọn ta?”

Ta đỏ mặt, có điều khó nói: “Bề ngoài là như vậy, nhưng thiếu gia Hoắc Tân chưa bao giờ coi trọng ta. Ta sợ tiểu thiếu gia không nghe lời nên mới mượn danh tẩu tẩu để ép cậu ấy. Thực ra, tỷ tỷ cũng thấy đấy, ta chẳng qua chỉ là người hầu.”

“Hơn nữa, hôm đó ta đã hứa với Hoắc đại nhân, nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp. Con người không thể nuốt lời, cũng không thể không biết điều.”

A Mẫn chần chừ, nhưng cũng thấy ta nói có lý, hơn nữa nhìn thân thể gầy gò của ta chẳng giống người có xuất thân cao quý, bèn đưa ta tấm khăn: “Đi thôi, sáng nay theo ta quét dọn.”

Ta đi theo A Mẫn học cách quét dọn, cắt tỉa hoa cỏ, pha trà, nấu canh. Tối đến, Hoắc Trì tức tối hỏi ta nguyên do. Ta nói: “Ngươi dù sao cũng không phải thân thích ruột thịt của Hoắc đại nhân, ta càng là người ngoài. Sống nhờ trong phủ, không thể ăn không ngồi rồi. Ta làm chút việc, sau này nếu có ai nói ra nói vào, ngươi cũng có thể hiên ngang mà nói rằng đã nhận ơn lớn của Hoắc đại nhân, nhưng chúng ta không phải những kẻ ăn không ngồi rồi.”

Hoắc Trì mím c.h.ặ.t môi, trừng ta thật lâu rồi mới chịu thua: “Mộc Lan, nhà gặp đại biến mà ngươi vẫn luôn ở bên ta không rời bỏ. Ta, Hoắc Trì, không phải là kẻ vô ơn. Cả đời này sẽ không bạc đãi ngươi. Ngươi dù không theo huynh trưởng của ta, nhưng ta có thể cưới ngươi. Sao ngươi có thể đi làm người hầu được?”

Ta dừng tay, nhìn thẳng vào Hoắc Trì một lúc. Hắn hoàn toàn vẫn là dáng vẻ của một đứa trẻ, nhưng lại toát lên khí chất mạnh mẽ, thậm chí còn có bóng dáng của thiếu gia Hoắc Tân.

Ta giơ tay lên, vỗ nhẹ vào mặt hắn: “Thằng nhóc lông còn chưa mọc đủ mà bày đặt nói chuyện to tát? Mau về rửa mặt đi ngủ, mai còn phải học hành chăm chỉ.”

Cái vỗ của ta vừa đùa giỡn, vừa là trách mắng, làm Hoắc Trì sững sờ tại chỗ.

Hắn chỉ làm ầm lên một lần như thế.

Ta nhanh ch.óng thuần thục các công việc của một người hầu, tay chân ta nhanh nhẹn, việc gì cũng làm chu đáo, A Mẫn và những người khác ai nấy đều khen ngợi.

Tự nhiên ta trở thành người chăm sóc Hoắc Trì tốt nhất.

Khi Hoắc Trì lớn thêm một tuổi, hắn bắt đầu hiểu chuyện hơn. Một hôm, hắn vui vẻ mang đến cho ta bài văn được thầy giáo khen ngợi, rồi hỏi: “Mộc Lan, ta hiểu rồi. Ngươi làm vậy là để chăm sóc ta, dù đây là phủ của Hoắc đại nhân, nhưng ngươi vẫn lo có người hại ta, đúng không?”

Ta đang cúi mình chăm sóc cây trà hoa đỏ mà ta đã tỉ mỉ trồng, khi vừa vào phủ thì vẫn còn là giữa đông, cây vốn dĩ phải nở rộ lại thưa thớt vài cành. 

Ta cảm thấy tiếc nuối, nên đã hỏi thăm vài bí quyết chăm hoa từ Trương thúc trong phủ, thử xem có thể cứu vãn được không.

Nghe Hoắc Trì nói như vậy, ta mỉm cười: “Ngươi thì hiểu cái gì, ta chỉ vì cứ đọc sách là buồn ngủ, nghe ngươi lải nhải ‘chi hồ giả dã’ thì đau đầu, không chịu nổi nỗi khổ đọc sách thôi. Làm người hầu không cần động não, thật thoải mái, ngươi nghĩ xem có đúng không, thiếu gia của ta?”

Hoắc Trì tức đến đỏ bừng mặt: “Ngươi cứ cứng đầu mà nói thế, Lư Mộc Lan.”

“Quay lại đây.”

“Gì?”

“Hôm nay ta nghe tiền viện ồn ào, có phải Hoắc đại nhân đã về không?”

Hoắc Đình đã theo Hoàng thượng tuần du phương Nam suốt mấy tháng, từ khi ta vào phủ đến giờ vẫn chưa gặp ngài ấy lần nào.

Hoắc Trì không muốn trả lời ta, nhưng nhắc đến Hoắc Đình, hắn không thể không tỏ vẻ kính trọng, liền đáp gọn: “Phải.”

Ta ngừng công việc, trở vào rửa tay thay bộ y phục sạch sẽ.

Dạo gần đây, ta thường xuyên qua lại với Hạ cô cô – người quản sự trong phủ, dần trở nên thân quen, tất nhiên cũng phải bỏ ra chút công sức và bạc. 

Vì vậy mà ta rất dễ dàng được vào Viên Thụy Ngọc.

Nghe nói Hoắc Đình thích ngồi ngắm sao và hóng mát trong sân vào buổi chiều tà, ta tính giờ đi tới, quả nhiên từ xa đã thấy bóng dáng ngài ấy dưới ánh trăng nhàn nhạt.

Hạ cô cô đi tới phía sau Hoắc Đình, bẩm báo, bóng dáng đang ngồi ngước nhìn trời từ từ quay đầu lại.

Hạ cô cô vừa nói vừa liếc nhìn ta: “Quả là một nha đầu biết báo đáp ân tình.”

Cái đầu ấy lại quay đi không nói một lời.

Ta làm theo ánh mắt của Hạ cô cô, đợi bà ấy rời đi rồi mới nhẹ nhàng bưng khay tiến tới.

“Ngươi mang gì đến vậy?”

“Thưa đại nhân, là nô tỳ làm vài món ăn, có món kem đá giải nhiệt cùng canh nấu từ đậu khấu và xương bồ, giúp thanh mát cơ thể. Kem đá giải nhiệt, còn canh thì bồi bổ khí tâm.”

“Ngươi quỳ làm gì, đứng dậy đi.”

“Ngươi vừa xưng là nô tỳ, ta cũng nghe nói dạo gần đây ngươi ở trong phủ rất siêng năng.”

“Ngày đó, Hoắc Trì nói ngươi là thiếp của đại ca hắn, người mà đại tẩu của hắn đã sắp đặt. Ngươi làm vậy chẳng phải khiến người khác nói rằng Hoắc Đình ta nhỏ mọn, không biết tình nghĩa sao?”

Ta vừa mới đứng thẳng lên, lại bị mấy câu nói ấy dọa sợ, vội quỳ xuống lại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8