Thời Điểm Tốt Nhất Để Đo Lòng Người
CHƯƠNG 8

Cập nhật lúc: 2026-09-03 06:51:08 | Lượt xem: 2

Khi ta uống xong giọt canh hoành thánh cuối cùng trong bát, l.i.ế.m môi đầy thỏa mãn, ta nhìn về phía người cha vừa quen vừa lạ trước mặt.

“Cha, hôm cha trói con lại, con đã mơ một giấc rất dài. Trong mơ, cả nhà chúng ta quay trở lại như xưa, không có nạn đói, không có âm mưu tính toán gì, chỉ có cha ở trong sân, dù vụng về nhưng luôn thích chọc cho con cười.”

“Lâm Giang…”

“Nhưng sau đó, con không còn mơ thấy nữa.”

Ta lau tay, đặt vài đồng tiền lên bàn, rồi đứng dậy, khoanh tay lại, nhìn xuống cha ta từ trên cao.

“Ban đầu, con rất hận cha, hận đến mức muốn tự tay gi//ết cha. Nhưng rồi dần dần, con không còn hận nữa. Cho đến khi cha xuất hiện trước mặt con lần nữa, con mới hiểu ra, cảm giác duy nhất con dành cho cha từ đầu đến cuối, chính là sự thất vọng.”

Nghe ta nói, sắc mặt cha ta càng trở nên khó coi, trong ánh mắt cũng lấp lánh vài giọt lệ.

“Lâm Giang, cha có lỗi với con và mẹ con.”

“Lời đó, cha đáng ra phải nói ngay khi mới quay về.”

Ta không nói thêm gì nữa, chỉ mỉm cười với cha ta, người gần như sụp đổ, rồi quay lưng rời đi.

Đằng sau, giọng nói mệt mỏi của cha vang lên.

“Con và mẹ con, hãy sống tốt. Nếu con muốn tìm trưởng thôn, có thể hỏi thương nhân ở trấn Tam Dương, ông ta chắc đã đến đó.”

“Ừm, cảm ơn.”

——-

Ta kể cho gia đình về những gì đã phát hiện và kế hoạch của mình.

Ban đầu, mọi người đều im lặng, khiến ta có chút lo lắng.

Nhưng ngay sau đó, bà nội là người đầu tiên vỗ tay.

Chẳng mấy chốc, trưởng thôn kẻ đã cuỗm tiền bỏ trốn bị bắt từ trấn Tam Dương và đưa về làng.

Tên tội đồ bị đưa tới trước mặt mọi người, những người đàn ông bị hắn lừa gạt tỏ ra cực kỳ phẫn nộ, dường như ai cũng muốn xé xác hắn.

Bà nội ngồi trên chiếc ghế chủ tọa trong buổi họp làng, dưới chân là tên trưởng thôn bị trói chặt.

Khác với những người gầy gò, tiều tụy vì đói khát, trưởng thôn trông có vẻ mập mạp hơn trước, chứng tỏ quãng thời gian qua hắn sống rất sung sướng.

“Bà Từ, nếu đã bắt được hắn, hãy giao cho quan phủ, để đòi lại công bằng cho chúng ta !”

“Đúng vậy!”

“Tên lừa đảo khốn kiếp này!”

Tiếng hò hét trong đám đông ngày càng lớn, sắc mặt của trưởng thôn cũng tái mét dần.

Bà nội gõ nhẹ chiếc búa vào chiếc cồng bên cạnh, lập tức xung quanh trở nên im ắng.

“Quan phủ nhất định sẽ gặp, nhưng trước đó còn một việc ta muốn hỏi rõ. Không biết mọi người có đồng ý không?”

“Đồng ý!”

“Tất nhiên là đồng ý!”

“Hỏi nhanh đi!”

Thấy đám đàn ông gật đầu đồng tình, bà nội khẽ nhướn mày, rồi hừ lạnh một tiếng, bắt đầu hỏi.

“Lỗ Đại Hải, ngươi là trưởng thôn Thanh Thủy, năm xưa gặp nạn đói không tìm cách đối phó, ngược lại lợi dụng lòng tin mà thu lợi bất chính, xúi giục dân làng bỏ rơi lão ấu phụ nữ. Ngươi có nhận tội không?”

11

“Ta… ta nhận tội…”

“Vậy hãy nói cho rõ, năm đó ngươi dùng lý do gì để lừa dân làng rời bỏ quê hương, rồi làm thế nào để họ bị kẹt lại nơi đất khách?”

Vừa dứt lời, đám đông vốn đang xì xào bàn tán bỗng im bặt.

Ta nhìn quanh, trên khuôn mặt của hầu hết đám đàn ông đều thoáng hiện lên vẻ không tự nhiên, thậm chí có người còn tái mét cả môi.

“Ta… ta…”

“Nói nhanh lên! Nếu ngươi thành khẩn, sau khi gặp quan phủ, ta còn có thể vì tình làng nghĩa xóm mà xin giảm tội cho ngươi.”

“Năm đó… ta mượn danh nghĩa kiếm tiền nơi trấn lớn, thu phí đi đường của dân làng, rồi ta móc nối trước với sòng bạc và kỹ viện. Khi mọi người đến đó, ta sắp xếp cho họ vào mấy chỗ đó hưởng thụ, khiến họ bị lạc lối, rồi ta lén cầm tiền bỏ trốn…”

“Nói dối!”

Bà nội trừng mắt nhìn hắn, làm hắn sợ đến run b.ắ.n cả người.

“Đàn ông trong làng ta đều là người ngay thẳng, làm sao có thể bị mê hoặc bởi kỹ nữ? Ngươi đúng là nói năng bậy bạ, Oản Nương, theo quy tắc làng mà xử hắn…”

“Không, không phải! Ta không nói dối đâu, họ thật sự đã đến Thanh Phong Lâu, nơi cách đây mấy trăm dặm, ở trấn Nhung Hoa. Nếu không tin, bà cứ cử người đi hỏi thử, ta thực sự không bịa chuyện đâu…”

Vừa dứt lời, trong đám đông đã vang lên những tiếng nức nở.

Tới nước này, những người phụ nữ trước đây bị lời ngon ngọt lừa dối và tự huyễn hoặc chính mình cũng không còn cách nào tiếp tục mộng tưởng, họ lần lượt nhìn người đàn ông bên cạnh mình với ánh mắt khó tả.

Trong đám đông, ta còn trông thấy cha và mấy người chú, bác.

Mặt họ cũng chẳng dễ coi gì, nhưng vẫn cố làm ra vẻ kiên cường, cứng cổ không chịu thừa nhận.

Bà nội đưa mắt nhìn quanh một vòng, rồi ngẩng cao đầu, cất giọng vang dội:

“Thưa các vị, ta – Từ Thúy Vân, chẳng có tài cán gì, nhưng mọi người cũng rõ chúng ta đã vượt qua mùa đông vừa rồi ra sao.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8