Thời Điểm Tốt Nhất Để Đo Lòng Người
CHƯƠNG 9

Cập nhật lúc: 2026-09-03 06:51:08 | Lượt xem: 2

“Ta tự thấy mình cũng có chút công lao, nên dám mạnh dạn nói một câu: Gặp phải kẻ bạc tình chẳng phải chuyện gì hiếm, từ xưa đến nay loại người như vậy nhiều vô số kể.

“Nhưng nếu các vị giữ lại kẻ đó bên mình, ai dám đảm bảo lần sau chúng sẽ không làm lại như cũ? Hôm nay là tài sản, trang sức, ngày mai có khi lại là mạng sống của các vị và con cái các vị!”

Nghe bà nội nói, đám đông bắt đầu d.a.o động.

Có vài kẻ muốn cãi lại, nhưng vừa thấy ánh mắt bà nội từ trên cao nhìn xuống, bọn họ đã lập tức im lặng.

Cây cung bên cạnh bà không phải chỉ để làm cảnh.

“Những gì ta nói đến đây là đủ. Cuộc sống là của các vị, đừng vì muốn tránh né nhất thời mà hủy hoại cả cuộc đời còn lại của mình.”

——-

Trưởng thôn Lỗ Đại Hải bị tống vào ngục.

Làng không thể thiếu trưởng thôn.

Quan huyện mới đến không phải là người cố chấp.

Nghe kể về chuyện của bà nội, ông còn tự mình đến xem cửa hàng nhà ta, ngưỡng mộ giơ ngón tay cái lên, khen gia đình ta là những người phụ nữ anh hùng, nữ trung hào kiệt.

Tam thẩm vui mừng làm một loạt bánh thịt cừu tẩm mè, nhất quyết ép ông mang theo khi về.

Quan huyện không từ chối được, đỏ mặt nhận lấy.

Chẳng bao lâu sau, bà nội được phong làm trưởng thôn mới của làng Thanh Thủy.

Có lẽ sự bổ nhiệm này đã tiếp thêm can đảm cho mọi người, hoặc có lẽ những lời bà nói trước đó đã thực sự đánh thức họ.

Dần dần, những người phụ nữ trong làng lần lượt gửi đến bà nội từng lá thư từ hôn.

Những người đàn ông bị bỏ rơi vì thế mà mất mặt, thậm chí có kẻ còn muốn dùng vũ lực để đe dọa.

12

Nhưng những người phụ nữ từng kéo cung săn b.ắ.n trên núi năm xưa đã tự lập thành một đội bảo vệ, đập cho đám đàn ông có ý định động tay động chân một trận tơi bời rồi đuổi chúng ra khỏi làng.

Thời gian trôi qua, những người đàn ông bị từ hôn không dám làm càn nữa, đành phải ngậm ngùi rời khỏi làng Thanh Thủy.

Nghe nói, họ đi khắp nơi quanh làng tuyên truyền, nói rằng đây là “làng quả phụ”, “làng phụ nữ dữ dằn”.

Ta nhìn nụ cười trên mặt mọi người, cảm thấy đây không phải là sự xúc phạm.

Về sau, đại bá và đám người kia vẫn mặt dày quay lại vài lần.

Công việc kinh doanh của gia đình ngày càng phát đạt, bà nội còn trở thành trưởng thôn.

Đám đàn ông bội bạc ấy ghen tị đến phát điên.

Khi lý lẽ không còn thắng nổi, họ liền nảy ra kế khác, bắt đầu chơi trò tình cảm.

Thậm chí, họ còn không tiếc đưa đường huynh ta là Chúc Đăng Tài vào y quán, mang đến trước mặt đại bá mẫu để mong bà mủi lòng.

Theo ta thấy, con người khi còn khỏe mạnh thì nên làm việc thiện nhiều hơn, nếu không, không biết khi nào sẽ gặp quả báo.

Đại bá mẫu nhìn họ, khuôn mặt không cảm xúc, cất tiếng hỏi:

“Con gái ta, Tuyết Nhi, rốt cuộc đã đi đâu?”

Tuyết Nhi là con gái của đại bá mẫu.

Đám đại bá không nói gì, cũng chẳng dám lên tiếng.

Vì tất cả chúng ta đều biết, năm Tuyết Nhi mười bốn tuổi, nàng đã bị đại bá cao giá bán vào kỹ viện.

Nghe nói chưa đầy một tháng sau, t.h.i t.h.ể nàng đã bị vứt bỏ nơi hoang dã.

Chuyện này là do đại bá mẫu, trong một lần say rượu, đã kể lại cho chúng ta.

Bà nói, cả đại bá và Chúc Đăng Tài đều biết rõ việc này, nhưng vẫn thản nhiên tiêu tiền m.á.u thịt của chính người thân mình.

Đại bá mẫu bảo rằng, từ khoảnh khắc họ vô cảm bán đi Tuyết Nhi, họ đã không còn là người nhà của bà nữa.

Sau đó, đám người của đại bá nghĩ ra đủ loại thủ đoạn xấu xa, chúng ta dù đã đối phó bằng cách nào cũng cảm thấy mệt mỏi sau một thời gian dài.

Cuối cùng, vào một ngày khi đám người kia nằm ăn vạ trước cửa không chịu đi, cha ta xuất hiện, không kìm được nữa mà lớn tiếng quát.

Mọi người chưa bao giờ thấy một kẻ nhu nhược như cha ta nổi giận như vậy, ai nấy đều sững sờ tại chỗ.

Ông quỳ xuống trước cả nhà, rồi quay sang xin lỗi mẹ ta.

Ông hứa sẽ đưa đại bá và đám người kia rời khỏi làng Thanh Thủy, vĩnh viễn không quấy rầy chúng ta nữa.

Mẹ ta gật đầu, không nói gì thêm.

Ông đã thực hiện đúng lời hứa, kể từ ngày hôm đó, chúng ta không còn nhìn thấy những kẻ đáng ghét kia nữa.

Chỉ là, thỉnh thoảng mẹ ta vẫn nhận được vài món quà hoặc thư từ kỳ lạ.

Hôm nay, món quà là hộp phấn má từ tiệm Tịnh Phương Viện, khá đắt tiền.

Ta mang nó tới, mẹ chỉ liếc qua, lấy một chiếc khăn tay, nhấc món quà lên rồi ném thẳng cả khăn lẫn hộp phấn vào lò lửa.

“Lâm Giang, nhanh bước qua lò than nào.

“Chúng ta sắp phải đi lên trấn, dự lễ đính hôn của tam thẩm con và quan huyện Dương rồi.

“Sau này, những thứ không rõ nguồn gốc như thế này đừng có mà cầm bừa, xui xẻo lắm.”

Ta đáp lại.

“Dạ vâng, mẹ.”

HẾT

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8