Lư Mộc Lan
6
Ngài ấy quát lớn: “Còn quỳ à?”
Ta sợ hãi đứng lên, ngẩng đầu nhìn Hoắc Đình một cái, thấy ngài ấy cũng đang nhìn ta. Đây có lẽ là lần đầu tiên chúng ta nhìn rõ mặt nhau.
Ngài ấy không giống người phàm.
Trong đầu ta chỉ vang lên bốn chữ này.
Ta từng nghĩ Hoắc Tân đã là người đẹp đẽ kinh diễm nhất mà ta từng gặp, nhưng không ngờ ở Kinh thành còn có một người nhà họ Hoắc, giống như vị công t.ử được các vị thần trên trời khéo léo tạc nên.
“Ngươi bao nhiêu tuổi rồi?”
“Mười… mười bốn.”
Thực ra ta mới mười ba, phải đến tháng Chạp cuối năm mới tròn mười bốn.
“Trẻ con mà.”
Hoắc Đình khẽ hừ một tiếng, đôi mày như kết băng lạnh giá giữa trời đông, xa cách và lạnh lùng.
“Chuyện ở Mậu Huyện ta đã nghe qua rồi. Ta chỉ tò mò, một đứa trẻ làm thế nào để dẫn theo một đứa trẻ khác vượt qua chặng đường dài như vậy mà vẫn bình an đến được Kinh thành?”
Ta nghe vậy, sống mũi cay xè, lại quỳ xuống trước mặt Hoắc Đình, còn dập đầu một cái.
“Thưa đại nhân, chủ nhân và phu nhân của ta c.h.ế.t rất oan ức. Ta không tin chủ nhân là sẩy chân ngã xuống nước, càng không thể nào là tự sát vì tội. Trái lại, ngay sau khi đám thúc bá giả nhân giả nghĩa kia tới thăm, đêm đó nhà họ Hoắc bỗng dưng phát hỏa. Họ còn bôi nhọ rằng ta và tiểu thiếu gia trộm tiền bỏ trốn. Dưới trời trị vì của thiên t.ử mà lại có chuyện phi pháp như vậy, đại nhân, xin người hãy minh oan cho chúng ta.”
“Đây chính là mục đích của ngươi? Ngươi dẫn Hoắc Trì đến nương tựa ta, đợi ta trở về thì lập tức tìm cơ hội lấy lòng, chỉ để cầu xin điều này sao?”
“Phải.”
Một thoáng im lặng, rồi từ trên đầu truyền xuống một tiếng cười đầy khinh miệt:
“Tuổi còn nhỏ, nhưng gan cũng không nhỏ, lòng dạ cũng không nhỏ.”
“Ngươi có biết, ta là ai không?”
Giọng điệu của Hoắc Đình bỗng trở nên gay gắt, ta lạnh buốt cả người, toàn thân như bị gai ốc bủa vây. Nếu ngài ấy nhìn kỹ, chắc hẳn sẽ thấy cả người ta đang run lên.
“Cút đi.”
Ta run rẩy đứng dậy, cúi gằm đầu nhìn mũi chân, như thể có một con d.a.o vô hình đang kề vào cổ ta.
“Thu lại mấy suy nghĩ nhỏ mọn thấp hèn và những vọng tưởng không nên có. Một nữ nhân nên làm gì và không nên làm gì, hãy về suy nghĩ cho kỹ.”
Ta vừa chạy được vài bước, Hoắc Đình lại gọi giật: “Quay lại, đem mấy thứ này đi.”
Ta như đ.â.m đầu vào một tảng băng, lại còn bị tảng băng ấy quất cho mấy bạt tai.
Ta tự cho là thông minh, lại tính toán từng bước, nhưng chỉ bằng vài từ “thấp hèn” và “vọng tưởng” ngài ấy đã vạch trần hết kế hoạch tầm thường của ta.
Vừa cảm thấy mất mặt, vừa cảm thấy chán nản.
Ta ngồi thẫn thờ suốt đêm đến khi trời sáng, rồi lại cầm chổi, khăn lau, bắt tay vào việc.
***
Kể từ sau hôm đó, ta hầu như không bước ra khỏi khuôn viên Phương Tạ.
Hoắc Đình không muốn thấy ta, ta càng không dám hành động liều lĩnh, sợ liên lụy đến Hoắc Trì, càng sợ bị đuổi khỏi phủ.
Sau này ta mới nghe nói, tri huyện Mậu Huyện đã bị bãi chức và điều tra vì vi phạm pháp luật, còn đám thúc bá từng ép ta và Hoắc Trì đến đường cùng cũng lần lượt bị trừng phạt.
Người làm ăn thì phá sản, kẻ có chức quan thì bị cách chức.
Hoắc Trì nhờ đó mà càng thêm cảm kích Hoắc Đình, còn ta cũng thấy hả hê.
Hắn vẫn giống như hồi ở nhà họ Hoắc trước kia, luôn đấu khẩu với ta, không ai chịu nhường ai.
Tuy vậy, hắn chăm chỉ học hơn trước, ta nghe nói Hoắc Đình còn từng khen hắn.
Khi phải sống dựa vào người khác, có được lời khen của gia chủ chắc chắn là lá bùa hộ mệnh tốt nhất. Miệng ta tuy không nói Hoắc Trì giỏi giang, nhưng trong lòng thì rất vui mừng.
Cây trà hoa mà ta chăm sóc cuối cùng cũng sống lại, năm nay hoa còn rực rỡ hơn năm trước, cành lá xum xuê tựa như một chiếc ô lớn đính những viên ngọc đỏ thẫm.
Đến mùa hè nữa, ta cứ ngỡ mùa đông năm sau cây sẽ nở càng đẹp hơn.
Hoắc Trì năm nay tròn mười hai tuổi, nhận được không ít bảo vật từ Hoắc Đình.
Sau này ta mới biết, khi dẫn Hoắc Trì tham gia các buổi yến tiệc, nhờ tài năng văn chương mà hắn đã nhận được lời khen ngợi của nhiều quan viên và văn nhân có mặt.
Hoắc Đình cảm thấy rất tự hào, kỳ vọng và đ.á.n.h giá cao Hoắc Trì hơn nữa.
Hoắc Trì giờ đây càng kiêu ngạo, bề ngoài càng không ưa ta, nhưng hễ có món gì ngon, thú vị, hắn đều bảo tiểu tư Phúc Toàn của mình mang đến cho ta vài phần.
Tối hôm đó, quả nhiên Hoắc Trì tới, Phúc Toàn còn mang theo một tấm lụa thượng hạng.
Ta múc kem hoa quế cho hắn, rồi tự mình ra vườn tưới hoa. Không biết từ lúc nào, Hoắc Trì đã bưng bát kem ngồi xuống giữa sân, hỏi ta: “Mộc Lan, ngươi chưa nghe nói ta trong yến tiệc ở phủ thừa tướng đã làm rạng danh Hoắc Đình huynh sao?”
“Nghe rồi.”
“Ngươi không vui à?”
“Ngươi còn nhỏ tuổi mà đã nổi danh như vậy, sau này bước lên đỉnh cao, danh tiếng vang khắp Thịnh Kinh cũng là chuyện đương nhiên. Ta vui, nhưng không nên tỏ lộ quá mức.”
Thìa nhẹ nhàng chạm vào bát, khuôn mặt trắng như ngọc của Hoắc Trì bỗng chắn ngay trước mắt ta: “Mộc Lan, tại sao ta luôn cảm thấy ngươi cố tình tránh mặt ta? Từ khi nào chúng ta lại trở nên xa lạ như thế? Trước đây, ngươi luôn nói gì thì nói thẳng với ta, còn bây giờ ngươi thậm chí không thèm nhìn ta, cũng không cười với ta nữa.”
Ta mỉm cười: “Học hành chẳng phải để mở mang tâm trí sao, sao ta thấy ngươi càng học càng ngu, cứ nghĩ những chuyện không cần thiết. Tránh ra, không thì ta tưới nước lên chân ngươi bây giờ.”
Hoắc Trì đột ngột nắm lấy cổ tay ta đang cầm chiếc gáo tưới, ánh mắt hắn chằm chằm vào ta, lúc này ta mới nhận ra khuôn mặt tròn trịa như trăng rằm của hắn trước đây đã dần xuất hiện những đường nét sắc sảo, ngón tay dài và thon gọn, trông có vẻ đã lớn hơn ta.