Lư Mộc Lan
7

Cập nhật lúc: 2026-09-03 00:10:15 | Lượt xem: 2

Ta cố giằng tay ra, nhưng không thành công.

“Mộc Lan, ngươi không phải là kẻ hầu.

Ta có chút khó chịu: “Đợi đến khi ngươi tự lập gia đình, có đủ năng lực chống đỡ cửa nhà, khi đó ngươi mới có tư cách nói những lời này.”

“Ý ngươi là khi ta đủ khả năng gánh vác mọi thứ, ngươi mới chịu đối diện với ta, nói chuyện t.ử tế với ta?”

Ta quay mặt đi, không trả lời.

“Được, ngươi chờ đó.”

Hoắc Trì tức giận phẩy tay áo bỏ đi, lúc này ta mới nhận ra hắn đã cao lớn, đứng thẳng tắp như cây trúc xanh.

Hắn giống như cây trà hoa của ta, mỗi ngày một khác.

Người ta nói nuôi dạy người như chăm sóc hoa, quả không sai.

Hoắc phủ rất lớn, lớn đến mức nếu ai đó muốn, có thể nhiều năm không ra khỏi cửa, thì dù cùng sống trong một phủ cũng không gặp nhau.

Giống như sau đêm hè đó, khi ta bị Hoắc Đình nghiêm khắc khiển trách, chúng ta chưa từng gặp lại nhau.

***

Lần gặp lại tiếp theo là để chúc mừng Hoắc Trì đỗ cử nhân.

Hoắc Trì mới mười bốn tuổi đã đỗ cử nhân, tuy không phải chuyện hiếm thấy nhưng cũng vô cùng đáng khen ngợi.

Hoắc Đình vui mừng, bèn mở tiệc trong phủ, mời thân hữu tới chúc mừng.

Ta đứng bên hồ ở hậu viện, ngắm ánh trăng, trong lòng thầm tưởng nhớ thiếu gia Hoắc Tân và đại phu nhân. Dù sự náo nhiệt nơi đây không thuộc về ta, nhưng ta cảm thấy mình đã hoàn thành phần lớn sứ mệnh.

Bất ngờ, Hoắc Trì xuất hiện từ phía sau, nắm c.h.ặ.t cổ tay ta: “Mộc Lan, ngươi làm gì ở đây? Ta tìm ngươi khắp nơi, mau đi theo ta.”

“Ngươi làm gì vậy, đừng kéo ta.”

Hoắc Trì giờ đã cao hơn ta một cái đầu, ta ngửi thấy thoang thoảng mùi rượu trên người hắn, có lẽ trong tiệc hắn đã bị người khác chuốc rượu.

“A Trì, ngươi còn nhỏ, sao có thể uống rượu? Ta biết ngươi vất vả, đạt được thành tích hôm nay ta cũng rất vui, nhưng dù có vui cũng không nên quá trớn, càng không thể để người khác nhìn ra. Dù sao chúng ta cũng đang sống nhờ người khác, dựa vào người khác, vui quá e rằng người ta sẽ nói ngươi kiêu căng tự mãn, hơn nữa…”

Ta vừa bị Hoắc Trì kéo đi, vừa lải nhải, cho tới khi vượt qua hành lang, ta mới nhận ra mình đã đi xa khỏi Phương Tạ Viên.

Nhưng dường như không thể quay lại nữa.

Ở đầu hành lang bên kia, Hoắc Đình đang tiễn khách, vừa quay người lại đã chạm mặt chúng ta.

Hoắc Trì lập tức cúi đầu cung kính hành lễ: “Đường huynh.” Trong bóng tối, hắn không quên kéo tay áo ta. Ta hoàn hồn, vội vàng theo sau: “Bái kiến đại nhân.”

Ta cúi đầu, nhưng cảm giác như có một đôi mắt lạnh lùng không chút nhiệt độ đang lướt qua lướt lại trên người ta.

Cuộc gặp mặt không mấy vui vẻ nhiều năm trước vẫn khiến ta nghẹt thở, nên sau khi hành lễ, ta lập tức muốn rút lui: “Nô tỳ đi giúp Hạ cô cô.”

Nhưng Hoắc Trì bất ngờ giữ c.h.ặ.t t.a.y ta: “Đường huynh, huynh còn nhớ ngày công bố kết quả huynh hỏi ta muốn phần thưởng gì không? Hôm nay A Trì mạo muội xin huynh chủ trì cho ta, ta muốn cưới Lư Mộc Lan!”

Ta sững sờ lùi lại, nhưng bàn tay của hắn vẫn nắm c.h.ặ.t, không buông.

“Thiếu gia, người say rồi!” Ta chỉ dám ngẩng đầu nhìn Hoắc Đình một cái, thấy ngài ấy nheo mắt lại, vẻ như không vui, nhưng cũng không tỏ rõ thái độ.

Ta vội quỳ xuống: “Đại nhân, A Trì còn nhỏ, có lẽ là lần đầu uống rượu nên mới không biết chừng mực. Xin ngài đừng trách tội cậu ấy, cũng đừng để bụng lời cậu ấy nói.”

“Mộc Lan, ta không say. Ngươi rõ hơn ai hết về tình cảm của ta dành cho ngươi.”

Ta gấp đến phát điên, nếu không phải vì có Hoắc Đình ở đây, ta thật sự muốn tát cho Hoắc Trì một cái: “Ngươi mới bao nhiêu tuổi, làm gì mà hồ đồ như vậy?!”

Hoắc Đình nhìn xuống chúng ta, chậm rãi mở miệng: “Nàng nói đúng, Hoắc Trì, đệ mới chỉ mười bốn.”

“Đường huynh, ta biết, nhưng Mộc Lan sắp mười tám rồi. Nàng không thể chờ thêm nữa, ta phải cho nàng một lời hứa, một cam kết. Ta không thể để nàng bị người ta bàn tán, nếu không, ta không thể yên tâm học hành. Xin huynh cho chúng ta kết hôn trước, đợi đến khi ta thi đỗ trạng nguyên sẽ cưới nàng. Tóm lại, ta đã xác định nàng là người của ta.”

“Nếu ta nhớ không nhầm, nha đầu này vốn dĩ là đại tẩu mua về để làm thiếp cho Hoắc Tân huynh trưởng đệ. Nếu không có biến cố, đệ với nàng đáng ra phải là tỷ đệ.”

“Dù có cái danh tỷ đệ, nhưng tổ tiên chẳng phải cũng có tiền lệ huynh c.h.ế.t, đệ kế thừa sao? Tuy không được hậu thế tán thành, nhưng Mộc Lan cũng chưa thực sự thành thân với huynh trưởng ta. Hơn nữa, lúc đó huynh trưởng và đại tẩu rất mực yêu thương nhau, họ đã từng có ý muốn tác thành cho ta và Mộc Lan, chỉ vì khi đó ta còn nhỏ và gặp biến cố nên chuyện mới dở dang.”

“Hay cho một cái ‘huynh c.h.ế.t, đệ kế thừa’.” 

Hoắc Đình nhấc chân, dẫm mạnh lên vai Hoắc Trì, chỉ dùng chút lực mà hắn đã ngã lăn xuống đất.

Hoắc Đình quá cao lớn, tuy không biểu hiện sự tức giận rõ ràng, nhưng ta vẫn có cảm giác như trời đang sập xuống.

Sợ rằng Hoắc Đình sẽ tiếp tục nặng tay, ta vội vàng xin tha: “A Trì hồ đồ, xin đại nhân nể tình huynh đệ mà tha thứ cho cậu ấy. Cậu ấy là người học hành, xin đừng đ.á.n.h bị thương, nô tỳ nguyện chịu phạt thay.”

“Thật sao, Lư Mộc Lan? Ngươi sẵn lòng chịu phạt thay hắn?”

***

Hoắc Trì bị phạt quỳ trong từ đường, không được ăn, không được uống, không được ngủ,  phải quỳ ba ngày.

Hoắc Đình dường như đã quên mất “tội nhân” như ta, dù ta chờ mãi ở Phương Tạ Viên cũng không thấy ngài ấy ra lệnh trừng phạt ta.

Cuối cùng ta không thể ngồi yên, một mình đến Tụy Ngọc Viên.

Trong từ đường, ánh nến sáng rực, xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ, có thể thấy rõ dáng Hoắc Trì đang quỳ thẳng, bất động như cây cột đóng c.h.ặ.t xuống đất.

Ta chỉ nhìn một lúc thì nghe tiếng bước chân đến gần. Ngước lên, ta thấy Hoắc Đình đang bước lại gần.

Ta định hành lễ, nhưng ngài ấy giơ tay ra hiệu bảo ta theo ngài vào trong sân.

Hạ cô cô mang trà đến, đặt hai chén trà làm từ bạch ngọc dương chi lên hai đầu của bàn đá trong sân.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8