Lư Mộc Lan
8
“Ngồi đi.”
Hoắc Đình nhướng mày nhìn ta, ánh mắt đen láy tựa như hồ nước đóng băng, không một chút hơi ấm.
Thấy ta không nhúc nhích, ông nói: “Từ khi Hoắc Tân mất, trên đời này đã thiếu đi một người có thể cùng ta đun tuyết, nấu trà và đàm luận về cuộc đời. Đã lâu rồi ta chưa ngồi xuống uống trà thế này.”
Nghe ngài ấy nói vậy, ta cầm chén trà lên như cầm chén rượu, giơ về phía ngài ấy như để chúc rượu rồi ngửa đầu uống cạn, nhưng không dám ngồi xuống.
Ánh trăng mùa hạ treo cao, sáng ngời như hồ nước đổ tràn, soi sáng tâm tư ba người với những suy nghĩ khác nhau.
Tiếng ếch kêu, ve ngân càng làm nổi bật sự im lặng nặng nề lúc này.
Cuối cùng, Hoắc Đình mở lời: “Ta định nhận ngươi làm nghĩa muội, sau đó tìm một công t.ử thế gia có gia cảnh, ngoại hình, và học vấn xứng đôi để ngươi có thể gả đi một cách vẻ vang, thế nào?”
Ta hiểu ngài ấy không phải đang thương lượng với ta.
Ta quỳ xuống trước mặt ngài ấy: “Đại nhân, Hoắc gia có ân tình to lớn với ta. Ngài tin hay không tùy ngài, nhưng ta theo A Trì thiếu gia lên kinh là vì muốn chăm sóc đệ đệ duy nhất của Hoắc Tân thiếu gia, chứ không có ý định gì khác. Ta có thể lập tức rời khỏi phủ, chỉ là A Trì tuổi còn nhỏ, tâm trí chưa chín chắn, lại bướng bỉnh. Nếu ta ra đi, e rằng cậu ấy sẽ trở nên cứng đầu, không chịu chăm chỉ học hành nữa. Xưa nay, người đỗ cử nhân ở tuổi mười bốn đã rất ít, nếu vì ta mà lỡ dở tương lai của cậu ấy, ta c.h.ế.t cũng không hối tiếc, chỉ là ta làm sao có mặt mũi gặp lại Hoắc Tân thiếu gia và đại phu nhân đây?”
Hoắc Đình lạnh lùng hỏi: “Vậy theo ý ngươi thì sao?”
Câu hỏi lạnh như băng của ngài ấy khiến ta lập tức cứng họng, không biết phải trả lời thế nào.
“Cho dù Hoắc Trì có thuận lợi đỗ đạt, thì ít nhất cũng phải ba năm nữa hắn mới có thể bảng vàng đề danh. Một cô nương nếu chờ đến tuổi hơn hai mươi thì thật khó mà gả đi.”
“Ta…” Ta cúi đầu thấp hơn, “Có thể không lấy chồng.”
Vừa nói ra, ta lập tức nhận ra điều không ổn, cuống quýt giải thích: “Đa phần nữ nhân cả đời bị trói buộc trong bốn bức tường. Ta may mắn được đại phu nhân dạy dỗ vài ngày. Nếu không có biến cố, có lẽ ta sẽ ở lại phủ cả đời cùng bà. Nhưng chính bà đã dạy ta rằng, nữ nhân không nhất thiết phải bị giam hãm trong một không gian hạn hẹp. Khi A Trì thành tài, ta cũng sẽ hết mối bận tâm. Lúc đó, ta sẽ đi ngao du sơn thủy, làm bạn với thiên nhiên, tìm lại chính mình.”
Ánh trăng chiếu lên hai chén trà bạch ngọc, tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo, phản chiếu lên chân mày của Hoắc Đình.
Ngài ấy dường như rất bối rối, vô thức thốt lên: “Đại tẩu đã dạy ngươi như vậy?”
Nghe giống như không phải là câu hỏi.
Ta tiếp tục: “Đại nhân, sau này ta sẽ giữ khoảng cách với A Trì thiếu gia. A Trì còn trẻ, cách tốt nhất để thúc đẩy cậu ấy là dùng phép khích tướng. Những năm qua, mỗi khi cậu ấy chán học, ta đều dùng cách này.”
“Ý ngươi là muốn ta giữ ngươi lại, để ngươi ở trước mắt A Trì nhưng không thể với tới, từ đó thúc đẩy hắn học tập?”
Dù có phần khó xử, nhưng ta không nên lùi bước, vì thế ta chủ động đối diện với ánh mắt dò xét của Hoắc Đình: “Phải.”
Ngón tay dài và thon của Hoắc Đình vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn. Trong khi ngài ấy cúi đầu trầm ngâm, ta đã toát hết mồ hôi lạnh.
Chính ta cũng không hiểu mình lấy đâu ra can đảm để mặc cả với một vị cận thần của thiên t.ử như thế này.
Một lát sau, ông hỏi: “Nếu sau khi Hoắc Trì đỗ đạt, hắn vẫn một lòng một dạ với ngươi, thì ngươi sẽ làm gì?”
“A Trì thực sự có một trái tim trong sáng, cậu ấy ấm áp và chân thành. Giả sử những lời cậu ấy nói hôm nay là thật, nhưng đại nhân cũng biết cậu ấy vẫn là trẻ con, nói và làm đều theo cảm xúc nhất thời. Hiện tại, cậu ấy đối với ta nhiều hơn là sự dựa dẫm và lòng biết ơn sau những ngày cùng nhau trải qua hoạn nạn. Đợi khi cậu ấy lớn thêm chút nữa, thật sự hiểu tình yêu là gì, cậu ấy sẽ không còn như bây giờ nữa.”
Hoắc Đình vẫn muốn hỏi cho rõ: “Nếu hắn nhất định muốn cưới ngươi, dù phải vượt qua ngàn khó khăn thì sao?”
Ta cúi đầu, cảm giác từ vành tai đến cổ đều nóng bừng.
Hoắc Đình khẽ cười một tiếng, rất khó nhận ra: “Đến lúc đó, có lẽ ta cũng không có lý do gì để can thiệp. Chênh lệch địa vị, sự chỉ trích của thế tục, khoảng cách tuổi tác, tất cả những vấn đề đó là việc của các ngươi, chẳng liên quan gì đến ta.”
Ta nghĩ mình nghe nhầm, lời này sao có thể là của Hoắc Đình nói ra?
Ngài ấy nhấc chén trà, uống cạn.
Cái cười nhẹ vừa rồi dường như chỉ là ảo giác, ngài ấy lại trở về với dáng vẻ lạnh nhạt, xa cách như trước.
“Ngươi có thể ở lại, nhưng A Trì phải rời đi.”
***
Hoắc Đình quyết định đưa Hoắc Trì đến học viện Lãng Hiên ở ngoại thành.
Dưới chân thiên t.ử, việc học hành và khoa cử trở nên quan trọng hơn bao giờ hết.
Lãng Hiên không phải là một trường tư thục bình thường, mà là nơi được thiết lập dành riêng cho con cháu quý tộc có học thức.
Nếu chỉ có quyền thế mà không có tài năng thực sự, muốn vào đây cũng khó.
Những người giảng dạy tại học viện đều là những văn sĩ nổi tiếng, trong đó có Thạch Chí Thanh – người mà Hoắc Trì ngưỡng mộ từ lâu.
Khi vừa được giải trừ hình phạt, Hoắc Trì nghe được tin này, hắn mừng rỡ chạy vội về Phương Tạ Viên, trên khuôn mặt hiện rõ sự vui sướng.
“Mộc Lan, đường huynh đã đồng ý rồi. Đợi ta đỗ đạt, huynh ấy sẽ cho phép chúng ta thành thân. Vì thế, ta phải nỗ lực gấp đôi, tranh thủ trong ba năm rưỡi đoạt giải quán quân, không để ngươi phải đợi thêm ngày nào nữa. Ta muốn ngươi làm phu nhân Trạng nguyên, để xem ai còn dám chỉ trỏ vào chúng ta không. Còn nữa, đường huynh đã sắp xếp Thạch Chí Thanh dạy riêng cho ta. Điều không tốt là ta phải đến Lãng Hiên học, không thể gặp ngươi hàng ngày. Ta phải đi, dù có một vạn điều không nỡ, ta cũng phải đi. Ta muốn không chỉ là gặp ngươi mỗi ngày, mà là có ngươi mãi mãi. Ngươi hiểu không?”